Sống là để yêu
Văn xuôi | vukimlien | May 19, 2012,13:01
Tản văn của Vũ Kim Liên
Khi những tiếng ve bắt đầu dồn dập vang lên trong những vòm lá xanh vừa qua thì non tơ của sấu, của xà cừ, của nhãn là lũ chúng tôi biết rằng một mùa hè nữa lại đã tới. Năm nay là năm học cuối. Mùa thi cuối. Mùa hè cuối. Để rồi mỗi đứa ra đi một nơi, đến một chân trời khác nhau với cả ngàn ước mơ khác nhau nhưng tất cả đều bỏng cháy khát vọng tìm cho mình lối vào đời tươi sáng nhất.
Những cây phượng năm nay như không còn đứng yên một chỗ. Chúng dường như cũng thổn thức, bâng khuâng. Rực rỡ một màu hoa lửa chùm lên đầu lũ nhóc. Thân cây nào cũng chi chít những cái tên, những dòng lưu bút viết vội bằng mũi kim nhọn hoắt của những chiếc compa. Có cảm giác như những cánh hoa đang nhỏ lệ khóc thương cho thân mình ứa nhựa bởi bàn tay tụi học trò cuối cấp. Những chiếc ghế đá ẩn mình dưới tầng lá rộng căng mình chất chứa những câu thơ tình của tuổi đầu đời. Ai đó từng nói “nhất quỷ, nhì ma....” học trò ta thứ ba chưa xứng. Thôi thì đủ trò, đủ tội. Thầy giáo già nghiêm khắc nhất trường cũng phải lắc đầu quay đi giấu một nụ cười...tha thứ! Vậy mà ngày mai. Thời khắc chia ly đã đến...
Ngày mai, lũ chúng tôi sắp hàng vào phòng thi. Không nhốn nháo chọc ghẹo. Chẳng cợt đùa trí trá. Ngay hàng thẳng lối như bước vào cuộc diễu hành đầu năm học. Cái nghiêm trang đến kính cẩn khiến chúng tôi lặng người, cúi đầu nhẹ bước. 180 phút trôi qua. Những buổi thi cuối cùng rồi cũng trôi qua. Từng hồi trống trường vang lên dóng dả. Không ào ào, vứt sách, tung cặp như mọi khi, ai ai trong chúng tôi đều như không muốn rời chiếc ghế mình đã ngồi. Bàn tay mân mê, lần sờ lên mặt bàn, vòng vo theo những con chữ viết bằng đủ thứ mực, nào cũ, nào mới dồn nén, chồng chéo lên nhau. Mỗi con chữ mang theo một hoài niệm, giờ sẽ trở thành ký ức khắc sâu vào trái tim thơ ngây nhưng lại muốn chứng minh điều ngược lại. Những con mắt hoe đỏ, những bờ vai nhỏ run run...
Phút chia tay mới thấy lòng tiếc nuối bởi những khờ dại, những đam mê, lầm lỡ chưa được một lần bày tỏ. Và những lời chưa nói giờ đành ôm giữ mãi trong lòng. Tiếng nức nở nghẹn ngào đây đó tưởng chừng không dứt. Bạn bè ơi, mỗi đứa một phương rồi! Những vòng tay xiết chặt nỗi niềm riêng, gái trai chung một bầu xúc cảm. Đây bàn ghế, đây bảng đen, phấn trắng. Kia hành lang thao thiết bóng thầy... Gần là thế mà mai xa là vậy. Mái trường ơi có nhớ chúng tôi chăng?
Ngắt cho nhau từng chùm phượng đỏ, ép vào trang vở trao tay. Mỗi cánh hoa chở một dòng địa chỉ, một niềm tin. Hoa cài trên tóc, hoa nằm trong giỏ xe. Chữ đậu trong vở, chữ ngồi trên lưng mỗi cô cậu học trò. Xa là nhớ, biết bao giờ gặp lại. Từng gương mặt, từng nụ cười, từng cố tật găm nỗi nhớ vào lòng mỗi đứa... Thân thương sao màu áo học trò. Ai chẳng qua một thời trẻ dại, từng vô tư mưa nắng, khóc cười.
Thôi nhé phượng ơi, gói lại những tháng ngày bạn bè leo cây, bẻ cành hái quả. Gói lại nỗi niềm riêng con trẻ cho hồng thêm sắc đỏ, cho xanh mãi những mầm xanh. Lớp lớp chúng tôi rồi vẫn phải ra đi, mái trường này sẽ đón thêm bao nhiêu bạn mới. Giã từ thầy cô, giã từ bè bạn chúng tôi đi. Đường tương lai đang mở ra trước mắt chúng tôi, đầy đam mê và khao khát. Lửa phượng thắp sáng mỗi nẻo đường phía trước như trái tim Đanko giục chúng tôi bước tiếp. Hành trình còn dài với hành trang là tình yêu bè bạn, tình quê hương mãi mãi lưu dấu trong con tim người. Vẫn biết đường đời nhiều chông gai, khúc khuỷu nhưng ơn thầy, nghĩa bạn dẫu vấp ngã vẫn dìu nhau đứng dậy. Rồi mai đây trong lũ nhóc này sẽ có đứa làm bác sĩ, đứa là cô giáo, đứa lên đường làm nghĩa vụ thiêng liêng... Và, lũ chúng tôi hôm nay hẹn nhau cùng về lại, dưới tán bàng, tán phượng hát cùng ve để lại được chí choé đuổi nhau chạy khắp sân trường.
Xin chào nhé mùa hè cuối. Chào mái trường, chào bạn bè thân thiết chúng tôi đi. Phượng hãy nở hết mình cho chúng tôi một mùa hè chói chang sắc nắng. Đừng khóc than những vết cày nhựa ứa, tên chúng tôi nhờ phượng giữ giùm. Mai ngày thành danh những quỷ sứ chúng tôi về lại, sẽ tìm tên nhau dưới những tán lá dày.
Cuộc chia ly mở ra trang đời mới với bao niềm khao khát căng tràn nơi ngực trẻ. Những tìm kiếm kho tàng kiến thức với những nỗ lực khám phá đang chờ đón trao cho chúng tôi sứ mệnh mới. Sứ mệnh của tuổi trẻ mãi hồn nhiên, trong vắt tiếng bạn cười.
Nào chia tay bạn nhé. Mai xa rồi màu phượng cháy trong tim!
VKL
![]()
Đường dẫn cố định | góp ý (29) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | May 14, 2012,01:19
VỀ THỊNH LONG
Về Thịnh Long ùa mình trong sóng biển
Nhấm mặn mòi nghe gió hát tình ca
Thơm thảo Hương Cau ấm lòng lữ khách
Tình Biển ân cần níu bước người đi!
Hà Nội Xuân rộn ràng bên cánh võng
Khúc quân hành thơ vũ nhạc reo vui
Gió cứ thổi hàng phi lao vi vút
Mềm môi say ơi chén rượu bạn bè!
Chia tay nhé hẹn mùa sau sẽ đợi
Lại tìm nhau trong hương biển nồng nàn…
Thịnh Long – Việt Trì, 0h57’
14/5/2012
VŨ KIM LIÊN
Đường dẫn cố định | góp ý (42) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | May 02, 2012,18:01
Truyện ngắn của Vũ Kim Liên
Hà ngồi bó gối, mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không trước mặt. Đứa bé bảy tháng tuổi đang mút ngón tay ngủ ngon lành ngay bên cạnh đống áo quần nhàu nhĩnh với lỉnh kỉnh vài món đồ sơ sinh rẻ tiền.
Đã quá trưa mà Hà vẫn không buồn nhúc nhích.
Những con chuột nhắt bò vào cả cái bô góc phòng lục lọi linh tinh mà Hà cũng không thèm để mắt tới. Ngày trước chỉ cần nghe tiếng chuột lích rích đâu đó là Hà đã sởn gai ốc và bằng mọi cách đuổi đánh chúng. Bây giờ thì cô mặc xác chúng muốn làm gì thì làm. Chúng có sục sạo suốt ngày cô cũng mặc kệ. Đến cô còn đói nữa huống hồ là lũ chuột ranh kia.
Con bé con vẫn thiêm thiếp ngủ. Đêm qua khát sữa, nó khóc cả đêm. Hà lục tìm trong chiếc thùng cactong, vét được bò gạo cho vào ninh thành cháo đút cho con bé. No nê, nó lăn ra ngủ. Cái miệng mút tay chẹp chẹp, thỉnh thoảng lại nhoẻn cười lơ ngơ.
- Này, mày không định cơm nước gì hả?
Hà giật mình ngẩng lên. Cái Dung đứng sừng sững như trời trồng trước mặt:
- Mày làm sao mà để con bé khóc nhiều thế, không định cho ai sống nữa à?
Vừa nói, Dung vừa lôi Hà đứng dậy, chỉ vào con bé:
- Mày nhìn xem, con bé có tội tình gì mà mày đày đọa nó. Không nuôi được thì gửi về quê cho bố mẹ mày nuôi. Chỉ có đứa nào ngu mới muốn chết khi đời còn trẻ thôi…Tiền đây. Cầm lấy, tao trông cho. Chạy ù ra phố mua cho nó hộp sữa không thì đêm nay nó lại làm cả làng mất ngủ đấy!
Dung liến thoắng một thôi một hồi rồi đẩy vào lưng Hà, bắt đi mua sữa. Hà thẫn thờ đứng dậy, xòe tay nhìn nắm tiền lẻ mà Dung vừa đưa cho. Bất giác cô sụm xuống:
- Dung ơi, tao khổ lắm. Tao….tao… ơn mày…
- Ơn huệ gì, mày đi ngay đi. Tao cho con bé chứ không cho mày. Có đi không thì bảo?
Nói thế nhưng Dung lại quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt đang chực rơi xuống.
- Con bé đang ngủ, mày đi nhanh rồi về. Chiều tao còn phải lên lớp…
Hà chần chừ rồi lao nhanh ra cửa. Dung mở nồi cơm điện. Cái nồi còn lưng lửng bát cháo hoa. Cô bước tới phía đặt chiếc thùng cactong. Chiếc cóng bằng nhựa lăn lóc bên trong. Dung thở dài, mở cặp đặt lên bàn hai chiếc bánh mì pate và mấy quả cam.
…Hơn ba năm trước Dung từ quê lên thành phố theo học đại học. Trong lúc chưa tìm được nhà trọ, cô được Hà - người bạn đồng hương cùng huyện giờ cùng vào một trường rủ đến ở cùng vì Hà may mắn có người quen ở thành phố giúp đỡ, tìm sẵn cho một phòng trọ sinh viên. Cùng khoa cùng lớp, hai cô bé đồng hương nhanh chóng thân thiết với nhau. Dung không được mặn mà, đằm thắm như Hà nhưng cô thông minh, học giỏi, tính nết cương trực và luôn tranh hết mọi việc để Hà có thêm thời gian học bài. Họ giao ước với nhau sẽ cố gắng rèn luyện để có kết quả học tập tốt làm mát lòng cha mẹ ở quê. Hết năm thứ nhất, họ đều đạt được điểm khá. Hè đến, họ rủ nhau ở lại thành phố kiếm việc làm thêm lấy tiền trang trải học phí đỡ đần cho bố mẹ. Dung tìm được việc làm gia sư một cách nhanh chóng, thu nhập cũng khá hơn. Còn Hà, cô xin chân chạy bàn cho một quán café sinh viên. Nét nhu mì, hiền thục của Hà vô tình lọt mắt xanh một chàng trai công tử thành phố. Chiều nào cũng vậy, Khanh đến quán café nơi Hà làm việc, ngồi lỳ ở đó hút thuốc và kêu Hà phục vụ. Lúc đầu, Hà tỏ ra nhã nhặn, lịch sự khi chàng lãng tử hỏi han và mời cô cùng ngồi thưởng thức café. Nhiều lần sau đó, Hà tế nhị rút lui dần nhưng Khanh vẫn tới đều đặn, vẫn chỉ ngồi một chỗ và cũng không cố tình níu kéo Hà ngồi cùng. Khanh đốt thuốc liên tục. Mắt đăm đắm dõi theo bóng dáng Hà len lách qua từng dãy bàn ghế để mang café cho khách. Biết có kẻ trồng cây si nhưng Hà vẫn bình tâm, thanh thản làm việc của mình. Mấy tháng hè trôi qua như vậy. Hà kiếm được chút vốn liếng nho nhỏ trang trải cho việc học hành của mình.
Năm học thứ hai bắt đầu. Buổi tối, trước khi chia tay quán café để trở lại giảng đường, Hà và các bạn sinh viên tổ chức buổi tiệc nhẹ với nước ngọt, bỏng ngô, bim bim và kẹo lạc…toàn những món mà sinh viên ưa thích. Như thường lệ, Khanh vẫn chọn chiếc bàn nơi góc cửa sổ nhìn ra bờ hồ. Ngồi nơi đây, khách có thể bao quát gần như toàn bộ họat động của quán. Nhóm sinh viên mời Khanh cùng tham gia. Rất sành điệu, chàng trai chìa tiền nhờ người đi mua thêm hoa quả, bánh kẹo để cùng vui với cánh sinh viên. Biết đó là “cây si” của Hà nên các bạn đùn đẩy cô ngồi bên cạnh Khanh. Khanh tỏ ra khiêm nhường, lịch sự, không để mình thất thố trước các bạn trẻ. Trong cuộc vui, Khanh xin phép hát tặng mọi người. Giọng hát trầm ấm, tha thiết của Khanh len lỏi vào ngóc ngách tâm hồn Hà. Cô không ngờ chàng trai thành phố này lại hát những bài hát quê mùa ngọt ngào đến thế…Hôm ấy, Hà đồng ý để Khanh đưa về chỗ trọ vì anh cùng đường về với cô.
Một thời gian sau đó, Hà nhận lời yêu Khanh. Sau mỗi buổi học, anh đến đón cô đi chơi. Ngày nghỉ đi pic nic…Sức học của Hà giảm sút hẳn. Dung biết, ra sức động viên nhưng vì quá say đắm với tình yêu của Khanh, Hà bỏ qua mọi lời khuyên nhủ của cô bạn đồng hương. Vì muốn cho Khanh có không gian riêng, Hà tự nguyện rời phòng trọ chung với Dung đi thuê một phòng trọ khác mặc Dung can ngăn. Khi chỉ có hai người với nhau, Hà lao vào vòng tay Khanh như con thiêu thân, dâng hiến tận cùng với mục đích sẽ cưới được Khanh và trở thành dâu thành phố. Cô sẽ không phải trở về lầm lũi bên lũy tre làng với những đứa em nhem nhuốc của mình. Ý tưởng ấy thôi thúc cô mãnh liệt. Và rồi Hà có thai. Cô vui mừng đem chuyện đó ra tỉ tê với Khanh. Nghe tin, Khanh hăm hở ra mặt. Anh nói với cô chờ một thời gian nữa rồi anh sẽ thưa chuyện với bố mẹ xin làm đám cưới cho hai đứa. Tin tưởng vào người yêu, Hà không mảy may suy tính. Cô ngây thơ nghĩ cách làm thế nào để xin bố mẹ Khanh cho vợ chồng cô ra ở riêng. Khanh làm kinh doanh hẳn đủ sức mang lại một cuộc sống yên bình cho mẹ con cô. Cái thai được một tháng, Khanh bảo anh phải vào miền Trung ký hợp đồng kinh tế nên hoãn lại chuyến ra mắt của Hà với bố mẹ anh. Yêu nhau là thế nhưng Khanh chưa một lần đưa cô về nhà, mà chỉ đưa cô đến nơi làm việc của anh hai lần. Cả hai lần ấy đều đã khuya nên không còn ai ở lại xưởng. Vì thế, Hà chưa từng tiếp xúc với các bạn cũng như bố mẹ, anh em của Khanh.
Trước khi đi miền Trung, Khanh đưa cho Hà hai triệu đồng bảo cô bồi bổ sức khỏe. Những ngày đầu, Khanh còn gọi điện động viên cô cố gắng dưỡng thai, đợi anh về. Sau đó điện thoại cũng thưa dần. Nhớ nhung quặn thắt, Hà gọi vào cho Khanh thì không liên lạc được. Một tháng, hai tháng trôi qua. Cái thai dần lớn trong bụng Hà mà anh vẫn chưa về, cũng không tin tức. Hà lên lớp một cách uể oải. Người cô xanh lét tựa hồ như người thiếu máu trầm trọng. Thay vì ngồi học, Hà ủ rũ gục xuống bàn. Nhiều khi cô không đủ sức làm bài kiểm tra học trình, học phần. Thấy bạn có những biểu hiện bất thường, Dung gặng hỏi nhưng Hà không nói. Cô chỉ bảo đi làm thêm buổi tối nên mệt mỏi và buồn ngủ. Nhưng cái bụng lùm lùm nhô lên sau làn áo mỏng của Hà đã mách Dung về một tương lai chẳng lành đang tới. Cô lôi Hà về phòng trọ tỉ tê ngọn nguồn. Khi đã rõ mười mươi, Dung đưa Hà đến bệnh viên phụ sản nhưng đã muộn. Cái thai đã được gần bốn tháng. Hà suy sụp tưởng chừng như không gượng được dậy. Dung tìm cách đưa Hà trở về với mình nhưng Hà xấu hổ, không muốn làm liên lụy đến Dung. Cô chỉ xin Dung đừng nói gì với bố mẹ cô ở quê. Lâu không thấy con gái về thăm nhà, nhưng bận mải ruộng đồng bố mẹ Hà không ra thành phố thăm con được. Dung cũng thưa về hơn vì cô không biết phải đối diện thế nào với bố mẹ Hà. Vài trăm ngàn của bố mẹ tằn tiện gửi cho hàng tháng không đủ để Hà trang trải. Cô phải kiếm việc làm thêm trong khi cái thai càng ngày càng lớn. Sau đó, Hà phải làm thủ tục bảo lưu kết quả, chờ sinh con xong sẽ đi học tiếp. Hàng ngày Dung qua lại giúp đỡ Hà cho đến ngày cô sinh nở. Ngày khai hoa chỉ có Dung bên cạnh. Bế đứa trẻ đỏ hỏn trên tay, Hà khóc hết nước mắt. Cô tủi thân, trách phận lại thương con sớm bị cuộc đời ruồng rẫy. Dung phải nghỉ học để chăm bẵm cho mẹ con Hà. Nhìn cảnh ấy, Dung không cầm được nước mắt. Có đồng nào tích cóp được, Dung mang ra sắm đồ, mua gạo cho bạn. Ra viện, Dung đón mẹ con Hà về cùng phòng trọ ngày xưa nhưng bà chủ nhà trọ không đồng ý. Vậy là Hà phải quay lại tổ ấm còn đầy hương vị tình yêu với Khanh. Lúc còn bấy bớt có Dung bên cạnh, Hà lầm lũi, mắt lúc nào cũng mọng nước. Ngày Dung lên lớp chỉ có hai mẹ con ở nhà, Hà ôm con khóc ròng. Trách kẻ bội bạc, trong lúc nghĩ quẩn, Hà viết một lá thư để lại bên cạnh con gái và tìm cách quyên sinh. Chưa kịp hành động thì Dung trở về. Hiểu được ý định của Hà, Dung ôm bạn vỗ về:
- Đã sai lầm rồi thì phải biết dừng lại, đừng để con bé bơ vơ một mình. Mày có chết cũng không nhắm mắt được đâu Hà ơi!
Hai cô bạn ôm nhau khóc lịm bên cạnh đứa trẻ ngây thơ non nớt.
Từ đó, Dung thường xuyên túc trực bên Hà. Cô nhất định không cho phép bạn mình có ý nghĩ tội lỗi một lần nữa. Tình cảm của Dung đã dần mang Hà trở lại với cuộc sống. Dung vì mẹ con Hà mà gầy guộc trông thấy. Nhưng cô vẫn chăm chỉ học hành, chăm chỉ làm gia sư nuôi mẹ con Hà. Con bé lớn dần. Ơn trời, nó chẳng mấy khi ốm đau. Cứ ăn no là toét miệng ra cười. Con bé cứng cáp, Hà muốn đi làm thêm để đỡ gánh nặng cho Dung. Nhưng ngặt nỗi, ở thành phố chi phí cho việc gửi một đứa bé sơ sinh là việc làm quá sức đối với người mẹ trẻ ăn chưa no, lo chưa tới như Hà. Cô suy nghĩ nhiều, đôi mắt thiếu ngủ luôn thâm quầng, mệt mỏi. Nhìn con thay đổi từng ngày mà lòng Hà đau xót nghĩ đến kẻ bạc tình, quất ngựa truy phong. Cô tự nhủ sẽ bằng mọi giá nuôi con khôn lớn. Hà địu con đi rửa bát thuê, đi chạy bàn cho quán phở. Bà chủ quán thấy tình cảnh cô như vậy ra tay làm phúc cho mẹ con cô được làm bán thời gian đặng kiếm miếng ăn hàng ngày. Cô làm việc quần quật, không nề hà việc gì khi chủ quán cần. Thấy cô chịu khó lại thật thà, cẩn thận, bà tin tưởng giao cho cô đứng thu ngân. Công việc đỡ vất vả hơn lại được ăn uống khá đầy đủ nên Hà hồi phục khá nhanh. Bà chủ góa bụa, chỉ có một mụn con nên rất quý con gái Hà. Mỗi lúc rảnh rỗi, bà lại đi qua chiếc nôi con bé nằm, nhẹ nhàng thơm lên má nó. Mỗi lần như vậy, bà lại nựng yêu đứa bé:
- Mẹ cha cái thằng mất dạy. Nhề, con nhề! Bé kháu khỉnh, dễ thương thế này mà nỡ lòng bỏ nó. Trời có mắt con nhề…
Con bé chẳng hiểu gì, cứ ngóng cái miệng hóng hớt sang phía bà mà cười toe toét. Bà chủ mân mê ngón tay xinh xinh, trắng hồng của nó cứ như nó là một thiên thần vậy.
…Dung bận rộn với những tháng ngày đi kiến tập. Không thường xuyên đến được với mẹ con Hà nhưng Dung yên tâm vì Hà đã được bà chủ ưu ái, cưu mang cả hai mẹ con. Nếu không vì lỡ dở thì giờ đây Hà cũng đã cùng cô lên đường.
…Hà ngồi ở quầy thu tiền. Cho con bú xong, cô đặt nó nằm vào nôi để làm việc. Đang lúi húi với cây bút, cuốn sổ, Hà bỗng nghe thấy tiếng nói quen quen cất lên nhỏ nhẹ ở phía trước:
- Em ngồi đi!
Cô gái ngồi xuống ghế, đặt chiếc túi xách sành điệu sang bên cạnh. Cô đưa tay hất mái tóc màu hạt dẻ suôn mềm ra phía sau để lộ khuôn mặt khá xinh đẹp với cái cần cổ trắng ngần. Người con trai đứng quay lưng lại phía Hà, một tay đặt lên vai cô gái:
- Em ăn gì để anh gọi. Phở cuốn nhé?
Cô gái gật đầu:
- Vâng. Em ăn phở cuốn. Còn anh?
- Anh cũng ăn phở cuốn. Phở cuốn quán này ngon nhất thành phố đấy thưa tiểu thư xinh đẹp!
Nói xong, người đó quay mặt về phía quầy thu ngân, gọi:
- Hai suất…
Tiếng nói ngừng bặt khi ánh mắt người đó nhận ra người đứng ở quầy thu tiền. Vừa lúc Hà kịp nhận ra…gã si tình dạo nọ, chàng trai thánh thiện có giọng hát mê hồn, cha của con gái cô. Khanh! Đúng là Khanh rồi! Hà muốn chạy trốn nhưng đôi chân cô đã bị đóng đinh tại chỗ. Ngay lập tức Khanh kéo cô gái tóc hạt dẻ đứng dậy, đi như chạy ra khỏi quán. Bà chủ ngơ ngác nhìn theo, chép miệng:
- Lại khổ đời với thằng lẻo lưỡi như rắn hổ mang thôi con ơi!
Chiếc xe mô tô phân khối lớn nổ máy nhả ra luồng khói xanh lẹt. Hà tỉnh mộng, chạy ra cừa quán thì chiếc xe đã mất hút trong dòng người đông đặc buổi sáng. Khanh để lại mùi xăng chưa cháy hết đâu đây cùng luồng khói bụi bay lơ đãng bên đường!
Đôi mắt lại trĩu nặng. Hà lảo đảo ôm ngực quay lại. Bà chủ không hiểu có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy mặt Hà tái mét, bước đi hụt hẫng, chới với như muốn ngã. Bà gọi người làm bảo dìu Hà vào nhà trong, pha cho cô ly nước cam vắt nhưng miệng Hà đắng ngắt, không nuốt nổi. Hai hàng nước mắt cứ thế tuôn trào. Tiếng nấc ứ nghẹn trong cổ không thoát được ra ngoài. Bà chủ thấy cô cứ ôm ngực, căng người với những lời nói không bật lên nổi trong khi nước mắt cứ chảy ra giàn giụa, rơi cả xuống vầng ngực đang hối hả phập phồng loang sữa…
- Nó, phải nó về đấy không? Phải thằng khốn nạn đấy không con???
Nghe bà chủ thốt tiếng gọi cô bằng con, Hà òa lên nức nở:
- Cô ơi….Cô ơi…con…
- Đừng khóc, nếu vì thằng khốn nạn ấy thì đừng bao giờ nhỏ một giọt nước mắt nào. Trời đánh thánh vật cái thằng bảnh mã ấy con ạ. Nếu vì mình thì con cứ khóc đi cho nhẹ lòng. Ta không muốn thấy con khóc vì kẻ phản bội!
Hà vẫn không thôi nức nở. Lâu rồi, vì xấu hổ với dân làng, mặc cảm có tội với bố mẹ và các em mà cô trốn biệt không về quê chỉ với lá thư xin ở lại thành phố để đi làm thêm kiếm tiền ăn học đỡ đần gánh nặng sinh nhai cho gia đình. Vì thế cũng lâu lắm rồi Hà không được nghe bố mẹ gọi tiếng con tha thiết, trìu mến. Nay thấy bà chủ gọi mình bằng con, niềm đau trong cô mới vỡ òa ra và được giải tỏa. Tiếng khóc đau thương, tủi hờn, uất hận bấy lâu cô kìm nén trong lòng, bây giờ mới trút ra được. Bà chủ kêu mọi người lui ra để cho Hà khóc cho hết, cho đã để rửa cho sạch những ngu ngơ khờ dại đầu đời rồi đứng lên làm lại từ đầu.
…Đêm đó, ôm con trong nhà trọ Hà không hề chợp mắt. Cô không thiết gì ăn uống. Nước mắt đã cạn. Chỉ còn trái tim đau vẫn đang thổn thức trong lồng ngực. Nửa đêm con bé đòi ăn, mẹ không đủ sữa làm con bé khóc ngằn ngặt. Hà ôm con vào lòng cất tiếng ru hời một cách vô thức “Ầu ơ…con ngủ đi con/ Cha còn bận việc nước non…”. Đến đây, lời ru ngưng bặt. Cô bưng miệng như đứa trẻ lỡ lời. Con bé vẫn không thôi khóc cho đến khi Hà nấu được nồi cháo bón cho nó.
Dung đã trở về đúng lúc mẹ con Hà cần cô nhất!
Việt Trì, 1h24’ ngày 14/4/2012
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (36) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | April 25, 2012,10:49
LIỆU CÓ HỒI SINH ?
Người ta nói với tôi:
Trên đời này những kẻ yêu nhau là những tay liều hạng nhất!
Vậy mà khi yêu anh
Tôi không đủ can đảm
Để đi năm suối mười đèo
Leo chín nghìn chín trăm bậc đá
Dẫm nát từng vạt Cúc quỳ
Để với tay cầm mặt trời trước mặt
Tôi chỉ có thể đi
Loanh quanh con đường hàng ngày đã mòn vẹt bánh xe
Với lủng củng trong đầu cơm áo…
Có lẽ vì tôi không dám liều như những lứa đôi đang tình tự
Nên suốt đời tình yêu đứng ngoài tầm tay với
Và mặt trời mãi mãi cách xa
Nếu ai đó cho tôi
Được một lần thực thi điều ước
Thì tôi vẫn chẳng dám liều
Bởi ánh sáng mặt trời sẽ thiêu tôi thành tro bụi
Rồi ném tôi bay xa
Trải đều suối khe với trùng trùng bậc đá
Lúc bấy giờ
Nhân danh tình yêu có làm tôi hồi sinh trở lại?
Việt Trì, 23/3/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (39) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | April 14, 2012,20:02
ĐÊM HUYỀN THOẠI
Tản văn Vũ Kim Liên
Đêm. Nó thấy trong người bứt rứt rất khó chịu. Hết quay phải lại quay trái, ngồi dậy lại nằm. Từng mạch máu li ti trong người nó lúc thì căng cứng, lúc lại chùng xuống. Lúc lâng lâng, háo hức, đón đợi một cái gì đó không rõ hình rõ tiếng, lúc lại buồn xo như sợi dây đàn vừa bị đứt phựt nằm cỏng queo trong hộp đàn…
Nó thao thức mãi vẫn không ngủ được. Tiếng Thạch Thùng chắt lưỡi trên tường càng làm cho nó trăn trở. Đầu óc nó bùng nhùng bởi bao nhiêu hình ảnh, bao nhiêu kỷ niệm vui buồn cứ hiện lên như từng thước phim nhỏ. Lan man những bước thiên di, nó như lạc vào một mê cung đầy sắc màu huyền thoại. Phía trước nó có rất nhiều cánh đồng trổ bông tím thẫm, sực nức mùi hương thảo mộc. Một tà áo dài trắng thướt tha bay qua khẽ chạm vào cánh tay nó.
Máu trong người nó như sôi lên, chảy rần rật. Trái tim nó nhảy nhót trong lồng ngực chừng như muốn bung ra. Nó cất tiếng chào nhưng áo trắng vẫn thản nhiên bước tiếp, dường như không nghe thấy tiếng nói khào khào đang thời vỡ tiếng của nó.
Nó bất ngờ chạy thật nhanh về phía áo trắng. Nhưng càng chạy, áo trắng càng di chuyển nhanh hơn và mềm mại hơn. Từng đàn bướm đêm dập dờn bay lượn, đáp xuống bãi cỏ xanh trước mặt như không hề để ý đến sự có mặt của nó. Áo trắng ngồi xuống đùa chơi với tụi bướm nhỏ. Ánh sáng từ chỗ đó phát ra như những tia hào quang lấp lánh. Nó trố mắt đứng nhìn từ xa. Gió nhẹ thổi dâng mùi hương thiếu nữ thanh tao, quyến rũ đến nao lòng.
“Áo trắng” ơi! Nó thầm gọi. Áo trắng vẫn cúi đầu, nhoẻn cười với lũ bướm. Nàng hái những cọng cỏ mềm huơ ra phía trước như những động tác múa. Tinh nghịch cất tiếng cười trong trẻo. Trống ngũ liên thúc mạnh phía ngực trái của nó. Cơ hồ như đất trời ngưng lại trước nụ cười đầy mê hoặc của áo trắng. Mắt nó thôi miên dán vào đôi tay nàng. Nó ao ước được một lần nắm lấy mười ngón búp măng nuột nà, xinh xắn không hề điểm trang bởi nhẫn hay màu sơn móng của áo trắng. Miệng nó ú ớ những lời không thành tiếng.
Dường như đã chán cảnh chơi đùa một mình với lũ bướm, nàng xoay người, mấp máy đôi môi hướng về phía nó. Đôi mắt nó sáng rực, long lanh. Nó ào đến, ngồi xuống ngay bên cạnh áo trắng. Áo trắng đưa cho nó một nhành hoa. Tức thì lũ bướm chuyển sang nhởn nhơ với nó. Nàng mỉm cười khích lệ. Từng hạt máu bé tẹo trong người nó hùng hục chạy tới chạy lui trong cơ thể. Nó thầm cám ơn ông trời đã mang áo trắng đến.
Trăng non bắt đầu le lói trên bầu trời. Nó bối rối nhìn vào đôi mắt nàng. Trời sắp sáng rồi, áo trắng có thể sẽ phải chia tay nó. Hình như thấu được suy nghĩ của nó, áo trắng thẹn thùng cúi xuống, nhẹ nâng tà áo. Loài bướm đêm cũng bắt đầu cất cánh trở về xứ sở của chúng. Áo trắng toan đứng dậy. Nó hồi hộp chờ đợi. Nàng ngước đôi mắt bồ câu, đen tuyền như hạt nhãn lên nhìn nó. Đôi môi mím lại. Nó đưa tay cho áo trắng, ngỡ nàng ngồi lâu đã mỏi khó thể đứng lên. Nhưng không, đôi chân của nó không thể nhấc lên để tiến lại gần áo trắng hơn được nữa mà đã đóng băng tại chỗ…
Nó cựa mình khẽ cấu vào tay. Đau, cảm giác ấy cho nó biết là nó đang thức. Áo trắng vẫn còn ngồi ở phía trước, chỉ cách nó một khoảng giới hạn vừa đủ cho lần quen biết đầu tiên. Không lẽ nó nằm mơ trong lúc tỉnh táo hoàn toàn. Nó chìa bàn tay ra nhưng áo trắng vẫn lắc đầu….Gương mặt thiên thần của áo trắng lấp lánh dưới ánh trăng huyền ảo. Phút giây ấy, hình ảnh áo trắng với mái tóc dài bồng bềnh như suối chảy tràn trên thảm cỏ tơ non, mịn màng nghiễm nhiên đi vào trong nó như định mệnh.
Đêm đầu tiên thoát thai từ thằng bé chuyển sang giai đoạn đầu của tuổi thanh niên nó đã sống với giấc mơ không phải do nằm mộng như vậy đấy. Thiên sứ áo trắng cho nó biết là nó đã giã từ thời con trẻ để bước vào thời kỳ mới của những xúc cảm đầu đời.
Đêm ấy nó vừa bước vào tuổi mười tám.
Trong lòng nó bắt đầu xuất hiện cảm xúc bất thường, rất khó định nghĩa của một chàng trai. Cảm xúc của lần đầu tiên rung động. Lạ lắm. Bâng khuâng lắm.
Hình như nó đã bắt đầu biết yêu!
Việt Trì, 9/4/2012
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (36) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | April 09, 2012,13:40
SAO KHÔNG VỀ CÙNG ANH
Đêm nay em ở đâu
mà sao không về gõ cửa?
căn phòng chúng ta bỏ ngỏ
ly café cho em còn đó
từng giọt nâu buồn tí tách rơi
Cây Hoàng Lan đứng chờ đầu ngõ
âm thầm gửi hương theo gió
ngóng em về…
Anh khẽ buông rèm căn phòng chúng mình đã ở
dường như chúng cũng hồi hộp như anh
run rẩy như anh
chờ bàn tay em chạm vào tay nắm cửa
Anh đã đợi em rất lâu rất lâu
những bông Hồng trong phòng bắt đầu rủ cánh
những cánh rèm lại được kéo lên chờ ngày mới
trước gương anh bỗng thành người khác
hình như ai đó đang nhìn…
Ơi người yêu bé nhỏ
em đang ở đâu giờ này
sao không về cùng anh nhóm lửa
cho căn phòng bừng sáng lên
cho những bông Hồng tươi nở
và Hoàng Lan không tủi với đất trời…
Đêm nay em ở đâu
sao không thấy em về gõ cửa???
Việt Trì, 23/3/2012
VŨ KIM LIÊN
Đường dẫn cố định | góp ý (50) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | April 05, 2012,08:59
(Gửi CK )
Ai về Lạc Thủy cùng em
Hương Xoan nồng đượm một miền quê xưa
Thương em biết mấy cho vừa
Miệng cười…mắt giấu hạt mưa…cõi người
Thì thôi xin hãy trọn lời
Yêu thương giữ lại cho đời thêm xanh
Em như giọt nắng mong manh
Đầu nguồn mưa lũ cuối gành nắng lên
Ngày mai quẳng gánh ưu phiền
Nụ cười lại nở mắt hiền thôi…mưa!
Việt Trì, ngày 03/04/2012
VŨ KIM LIÊN
Đường dẫn cố định | góp ý (40) | Trackbacks (0)
Chung | vukimlien | April 02, 2012,15:58
Cuối xuân. Hoa Xoan rực rỡ, sắc tím mong manh thả hương đầy trời. Các Bloger Hà Nội Xuân và Phú Thọ rủ nhau "bơi" qua "Quốc lộ thành ao" của Hòa Bình để đến nhà Kiến theo lời mời "rất chi" là "thống thiết" của Cái Kiến bé nhỏ và cũng ... mong manh chẳng kém gì hoa Xoan bên đường vào Chùa Tiên - một thắng cảnh nổi tiếng, di tích Quốc gia được thiên nhiên ban tặng cho người Lạc Thủy!
Ngày Cá tháng Tư!
Vịt bầu háo hức bắt xe khách nhảy về chị gái Thanh Thủy ngủ để ngày mai đi chuyến 4 đồng sang Hà Nội nhập đoàn. Nửa khuya rồi mà Thanh Thủy vẫn cứ "đá lông nheo" với chàng máy tính, cười như ở nơi chẳng có người làm Vịt ...bực hết cả mình, đòi "đá lông nheo" cùng. "Tọa thượng" và "Lỗ Trí Thâm" không hề biết rằng Thanh Thủy đang cười khà khà, thi thoảng lại vỗ đùi đánh đét một cái (may mà lúc này Vịt út đã lên giường nằm không thì chả biết thế nào, một "phát" vỗ của Thanh Thủy cũng đủ làm Vịt "teo" phao câu!).
Anh Hai Ngô Khoai, trong chiếc 30 Lờ của anh Bảy Thi, le te chạy ra cổng công viên Thống Nhất gọi "Thủy ơi!". Giọng Nghệ chính hãng, không trang điểm. Từ nhà, Vịt đã có "ý thức" phân công chị gái Thanh Thủy khổ thì khổ cũng phải ngồi giữa chứ dứt khoát không được ngồi ghế đầu, càng không được ngồi ở hai bên cánh cửa xe. Lý do thì...to bằng...mục đích! Đi được một đoạn đường thì cũng lại con 30 Lờ khác do anh Mỵ Duy Sơn cầm lái chạy tới. Tại đây, diễn ra cuộc phân công đàng hoàng. Bộ Chính trị đi 30 Lờ Bảy Thi gồm anh Lê Trường Hưởng, anh Hai Ngô Khoai, anh Lương Đức Kỳ và anh Tuấn Phong. Bậu xậu chẳng xếp vào hàng nào thì ngồi 30 Lờ của anh Mỵ Duy Sơn có "trưởng xe" Hà Đình Chung, lái phụ Vũ Kim Liên và lơ xe Thanh Thủy ( rứa mà dọc đường chả bắt được một mống khách nào, đúng là ĐEN!). Bởi lúc 5h30 phút trên cái chuồng gà di động 29X 8863, hai ả Vịt giời do được tin anh Lèn không Dặm báo tin là không đi nữa nên...oan hoài nuối tiếc, than thở với nhau. Dè đâu "người cầm lái vĩ đại của cái chuồng gà" lên tiếng " Các chị nói chuyện gì mà lắm thế, mất trật tự quá, có im đi không, xuống xe rồi hãy nói, nói nhiều quá tôi không chịu được đâu!". Thanh Thủy nguyễn thị ngượng...với người không phải thủ đô nên ấn vào vai Vịt, ra ý bảo "lão này dở hơi...nhưng cóc biết bơi như Vịt". Hai chị em đành lặng thầm một lúc, nhưng rồi vẫn phải vuột ra "Thủy ơi, chị em mình ngu quá, hôm nay là ngày Cá tháng Tư, chị em mình bị ông Kỳ ông ấy lừa rồi!". Thủy lại ớ người ra "Ừ nhỉ". "Ơ hay, mấy người này, sao cứ mất trật tự, nói nhiều thế nhỉ, có thích nói thì để tôi dừng xe lại cho nói chuyện chán đi thì lên xe đi tiếp nhé?"...Vịt "nổi máu nghề nghiệp" dở điện thoại ra ghi số điện thoại đường dây nóng của "ông chủ" quản lý nhà gà di động này với ý nghĩ đen tối trong đầu "Ông thử mắng chúng tôi một lần nữa đi, tôi sẽ không chịu để yên cho thái độ coi thường hành khách của ông đâu...". Nghĩ vậy và Vịt đợi cơ hội được "mắng" lần nữa, thì bống đâu anh Hà Đình Chung gọi điện. Thanh Thủy "nai tơ" trả lời ỏn ẻn khác với lệ thường mở máy là cười tẹt ga đã. Vịt buồn cười quá, viết vào điện thoại "Khổ thân chị tôi, đến nghe điện thoại cũng phải thì thầm" rồi định bụng đợi TT thì thầm xong sẽ đưa cho đọc - kiểu đọc của người ở trường Xã Đàn. Định dơ điện thoại cho chị TT đọc nhưng, may sao cái óc lại thông minh bất ngờ "Nhỡ bà chị không kìm chế được mà phá lên cười thì chắc chỉ còn nước xuống xe maratong qua Hà Nội thôi". Nghĩ thế nên...phanh lại cho...lành!
Vì được ăn mắng nên đầu óc Vịt lại "tỉnh táo" ra. Lúc đến Phủ Lý xuống xe ăn bún cá rô, bèn bảo các anh chị ở yên đấy nhé, cấm ai cười hay nói to để em gọi điện cho Kiến. He he, tưởng mình thông minh, ai dè lại bị Kiến "chửi " cho một trận vì "cớ gì mà làm chị Thủy sưng mặt lên, mà việc gì phải bỏ về, đến với chị chứ đến với ai?" vân vân hầm bà làng.
Lại cũng ra cái vẻ "ta ở mãi nhà Đài rồi ta biết", nói các anh cứ chạy đi, chỗ nào có cái thằng cột thu phát sóng phát thanh truyền hình đích thị là tổ Kiến! Quả không sai. Kiến đứng ngược nắng, mắt nheo nheo mà chẳng nhận ra ai ngồi sau cửa kính trong khi tay lái lụa Mỵ Duy Sơn tiến sát vào chân, chỉ tí nữa là đụng vào râu Kiến càng!
Trưởng đoàn Lê Trường Hưởng (oách tờ nờ hơn cả anh Hai) được ủy quyền trao hoa cho Kiến. Kiến đỏ mặt sung sướng. Trưởng đài Bùi Tâm cùng PTV Hải Lý, quay phim ...cái gì Định (chưa kịp hỏi) vồn vã xách camera, máy ảnh ra chào đoàn và đúc vào cốp xe, đặng mang theo kiếm không của Đoàn mấy thước phim tư liệu quý hóa.
Xe bon vào lối chùa Tiên. Qua tổ Kiến chính thức. Cây cối xum xuê, chủ nhà, phu quân của Kiến - anh Như Ý - trưởng Ban Tuyên giáo huyện ủy Lạc Thủy ra tận bậu cửa đón khách, bắt tay nồng nhiệt. Dưa hấu được bổ ra. Nhưng hình như ngoài Vịt thì không ai thích "ẩm thực" lúc này cả, ai cũng đòi được chụp hình với bà chủ. Thanh Thủy lại le te đòi chụp với ông chủ Như Ý vài kiểu kỷ niệm để mang về khoe phu quân ở nhà. He he...
Chùa Tiên. Nhà hàng Đoài Lan. Nơi nào cũng nhộn nhịp. Xuống xe, bắt đầu cuộc khám phá. Anh Hai thấy người ta bán mía nhiều quá, cho Vịt mấy đồng bảo "Mua cho anh cây mía, anh hay bị hạ đường huyết, mang mía đi ăn đề phòng.". Vịt ra hỏi mua mía, chắc tại cái bản mặt Vịt xinh đẹp chăng mà người bán hàng nhất định không chịu bán lẻ dù là đã mặc cả "em mua 5 cây". "Ở đây không bán lẻ, 5 cây cũng không bán, chị mua bó nào lấy tiền bó đấy". Mỗi bó cả chục cây luôn, đành mua cả bó (đoạn này thì phải nói thiệt là anh Hai cho tiền ứ đủ mua một bó mía đâu nhá! hu hu...). Vịt xách hai khúc mía dài với một chai nước phục vụ anh cả. Dưng anh cả đến chân động thì xài lắc, không lên đâu, đau chân lắm...Rứa là bỏ đoàn ra chợ ngao du một mình, nước cũng không thèm mang theo ngoài đúng một gióng mía ( Vịt lại trộm nghĩ, không hiểu răng lợi rứa, anh Hai có "tự" dóc được mía ăn không nhẩy?). Kệ. Vịt ham vui, cứ chạy theo các anh, chị. Anh Tâm trưởng Đài Lạc Thủy thì thào "Em ơi, chụp với anh tấm ảnh?". He he, cái này thì em vô tư lắm, ai thích chụp cũng được, mà không ai thích chụp với em thì em sẽ gạ mọi người chụp cùng...
Thắp hương trong chùa xong thì leo lên động. Gặp Vũ Quốc Khánh, Cầm Sơn, Tùng Minh và Út Mười trên đỉnh. Cười như pháo ran. Vịt chưa leo tới nơi đã nghe tiếng Thanh Thủy chót vót, thánh thót trên đó rồi. Lại trộm nghĩ "Mụ còi này, chân cẳng vậy mà leo nhanh đáo để!". Lang thang hang cùng ngõ hẻm động Tiên. Các loại máy ảnh đưa ra, máy quay phim tăng tốc. Bấm roành roạch, toành toạch mà không máy nào..hết phim. Có lúc Vịt còn phát hiện nhà quay phim gì gì Định làm động tác giả, cứ xoay cái nòng máy quay, lia theo người mà không bấm ghi. Cứ dơ ra, ngắm nghía, xoay xoay đủ các góc độ (Việc này đố bắt nẹt được Vịt đấy - ngày xửa ngày xưa chổng mãi phao câu với cái máy quay nặng trịch trên vai rùi).
Gặp một cô bạn ăn xin (chắc là cũng chạc tuổi VKL), cụt tay, dơ ra cái cùi chỏ. Trong lòng thấy thương quá. Móc tiền tặng mấy đồng và "tự nguyện" ngồi bên cạnh, đưa cái rổ nhựa ra lạy ông đi qua, lạy bà đi lại cho con xin mấy đồng hộ bạn con. Ối bác trong đoàn mủi lòng trước cảnh VKL cầm chiếc rổ mà không nói câu gì, chỉ gật đầu, mủm mỉm cười "em xin" mà tự nguyện đôi đồng bạc lẻ. Anh Mỵ Duy Sơn dường như cám cảnh quá, đứng phụ tá Vịt. Anh Kỳ sau khi hảo tâm bèn chúc "Hai vợ chồng liệu mà bảo nhau làm ăn nhé!"...Khổ thật, cho người ta có nhõn tờ mà dám dặn dò, khuyên nhủ rất chân tình là về bảo nhau mà làm ăn! mà biết đâu đấy, đồng tiền dù nhỏ này lại có khước thì sao nhỉ. Cô bạn Vịt biết đâu lại có cái may mắn trong tỉ cái bất hạnh diễn ra thì sao? Ơn trời, lạy Mẫu ban phước lành cho muôn nhà, cho cô bạn con đỡ khốn khó...
Anh Tâm lúc nào cũng sát cánh bên Vịt (chắc lại tại Vịt...đẹp đây?).
Bữa trưa. Ngồi đợi trong căn phòng 210 của nhà hàng Đoài Lan ( mọi người lại cứ thích gọi là Đài Loan - cho thuận miệng), đói mà vẫn râm ran đủ các thứ chuyện. Đến lúc làm động tác xã giao, trưởng đoàn Lê Trường Hưởng giới thiệu từng người. Ôi, toàn là Hà Nội Xuân với Xuân Hà Nội, tọet ra mình VIKILI chả vào vở nào "Từ trong ảo bước ra ngoài đời thực, anh em thân thiết, gắn bó với nhau rất tình nghĩa..." Nếu anh Trường Hưởng không bù lại bằng câu này thì cam đoan Vịt sẽ xuống tầng, bơi ra chợ kiếm mè xửng chén ngay thay cho thịt gà thả đồi, dê leo núi với măng tươi và món rượu tây, rượu Đào Tiên...Vịt nói với chị Thanh Thủy "Em không ăn cơm đâu". "Vì sao, đến bữa rồi lại không ăn?". "Vì Vịt chẳng được là...mầm Mùa Xuân!". "Ồ, thế thì phải làm đơn mới được gia nhập!". "Khiếp, cũng hành chính thế á?".... Thịt gà ngon ơi là ngon, thịt dê cũng vậy, cho vào bánh đa cuốn lại chấm tương gừng (cam kết tối qua có bác ...hổng chịu ngồi yên một chỗ đâu mừ) là thế mà anh Hà Đình Chung chả biết có nhã ý gì không mà bảo "Giá như có thịt Vịt nữa thì ngon phải biết!". Không biết anh Chung định đòi ăn thịt Vịt thả ngòi cạnh chùa Tiên hay Vịt ở làng Ven Suối đây???
Mấy tiếng đồng hồ mới xong bữa. Rượu ngà ngà túy lúy. Lại chụp hình, quay phim. Và phát hiện thêm một người trùng ngày sinh với Vịt, đó là cô em Hải Lý - phát thanh viên. Nếu Lý mà biết chị Vịt cũng từng là phát thanh viên xịn (chứ không phải PTV của làng Ven Suối) chắc em còn vui hơn.
Cuộc vui nào cũng đến lúc chia tay. Các anh, chị lên 30 Lờ, còn Vịt lên 19 Lờ của anh Vũ Quốc Khánh theo đường mòn Hồ Chí Minh về quê. Hai thằng quỷ sứ đang đợi ở nhà. Gần đến Xuân Mai, Vịt lại cạp cạp gọi các anh, chị dừng lại kiếm chén nước trà chia tay lần nữa. Lại nước trà, kẹo lạc. Và 3 xe đi hai lối. Tạm biệt các anh, chị. Tạm biệt một ngày vui với quá nhiều ấn tượng. Vịt về chuồng mang theo sự nuối tiếc và những dư âm trong trẻo đầy tình thân về làng Ven Suối. Hẹn ngày tái ngộ nếu Hà Nội Mùa Xuân còn...nhớ tới Vịt và biết đâu đấy các anh, chị lại rủ Vịt bơi một chuyến ra biển cho biết biển là gì thì sao nhỉ?...Vịt luôn trong tình trạng sẵn sàng...chiến đấu cao!
Ngày Cá tháng Tư là ngày nói dối. Vậy mà chuyến đi không những chẳng bị "nói dối" mà còn thành công ngoài sức tưởng tượng.
Xin cám ơn CUỘC ĐỜI!
Việt Trì, ngày 2/4/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (27) | Trackbacks (0)
Chung | vukimlien | April 02, 2012,15:58
Cuối xuân. Hoa Xoan rực rỡ, sắc tím mong manh thả hương đầy trời. Các Bloger Hà Nội Xuân và Phú Thọ rủ nhau "bơi" qua "Quốc lộ thành ao" của Hòa Bình để đến nhà Kiến theo lời mời "rất chi" là "thống thiết" của Cái Kiến bé nhỏ và cũng ... mong manh chẳng kém gì hoa Xoan bên đường vào Chùa Tiên - một thắng cảnh nổi tiếng, di tích Quốc gia được thiên nhiên ban tặng cho người Lạc Thủy!
Ngày Cá tháng Tư!
Vịt bầu háo hức bắt xe khách nhảy về chị gái Thanh Thủy ngủ để ngày mai đi chuyến 4 đồng sang Hà Nội nhập đoàn. Nửa khuya rồi mà Thanh Thủy vẫn cứ "đá lông nheo" với chàng máy tính, cười như ở nơi chẳng có người làm Vịt ...bực hết cả mình, đòi "đá lông nheo" cùng. "Tọa thượng" và "Lỗ Trí Thâm" không hề biết rằng Thanh Thủy đang cười khà khà, thi thoảng lại vỗ đùi đánh đét một cái (may mà lúc này Vịt út đã lên giường nằm không thì chả biết thế nào, một "phát" vỗ của Thanh Thủy cũng đủ làm Vịt "teo" phao câu!).
Anh Hai Ngô Khoai, trong chiếc 30 Lờ của anh Bảy Thi, le te chạy ra cổng công viên Thống Nhất gọi "Thủy ơi!". Giọng Nghệ chính hãng, không trang điểm. Từ nhà, Vịt đã có "ý thức" phân công chị gái Thanh Thủy khổ thì khổ cũng phải ngồi giữa chứ dứt khoát không được ngồi ghế đầu, càng không được ngồi ở hai bên cánh cửa xe. Lý do thì...to bằng...mục đích! Đi được một đoạn đường thì cũng lại con 30 Lờ khác do anh Mỵ Duy Sơn cầm lái chạy tới. Tại đây, diễn ra cuộc phân công đàng hoàng. Bộ Chính trị đi 30 Lờ Bảy Thi gồm anh Lê Trường Hưởng, anh Hai Ngô Khoai, anh Lương Đức Kỳ và anh Tuấn Phong. Bậu xậu chẳng xếp vào hàng nào thì ngồi 30 Lờ của anh Mỵ Duy Sơn có "trưởng xe" Hà Đình Chung, lái phụ Vũ Kim Liên và lơ xe Thanh Thủy ( rứa mà dọc đường chả bắt được một mống khách nào, đúng là ĐEN!). Bởi lúc 5h30 phút trên cái chuồng gà di động 29X 8863, hai ả Vịt giời do được tin anh Lèn không Dặm báo tin là không đi nữa nên...oan hoài nuối tiếc, than thở với nhau. Dè đâu "người cầm lái vĩ đại của cái chuồng gà" lên tiếng " Các chị nói chuyện gì mà lắm thế, mất trật tự quá, có im đi không, xuống xe rồi hãy nói, nói nhiều quá tôi không chịu được đâu!". Thanh Thủy nguyễn thị ngượng...với người không phải thủ đô nên ấn vào vai Vịt, ra ý bảo "lão này dở hơi...nhưng cóc biết bơi như Vịt". Hai chị em đành lặng thầm một lúc, nhưng rồi vẫn phải vuột ra "Thủy ơi, chị em mình ngu quá, hôm nay là ngày Cá tháng Tư, chị em mình bị ông Kỳ ông ấy lừa rồi!". Thủy lại ớ người ra "Ừ nhỉ". "Ơ hay, mấy người này, sao cứ mất trật tự, nói nhiều thế nhỉ, có thích nói thì để tôi dừng xe lại cho nói chuyện chán đi thì lên xe đi tiếp nhé?"...Vịt "nổi máu nghề nghiệp" dở điện thoại ra ghi số điện thoại đường dây nóng của "ông chủ" quản lý nhà gà di động này với ý nghĩ đen tối trong đầu "Ông thử mắng chúng tôi một lần nữa đi, tôi sẽ không chịu để yên cho thái độ coi thường hành khách của ông đâu...". Nghĩ vậy và Vịt đợi cơ hội được "mắng" lần nữa, thì bống đâu anh Hà Đình Chung gọi điện. Thanh Thủy "nai tơ" trả lời ỏn ẻn khác với lệ thường mở máy là cười tẹt ga đã. Vịt buồn cười quá, viết vào điện thoại "Khổ thân chị tôi, đến nghe điện thoại cũng phải thì thầm" rồi định bụng đợi TT thì thầm xong sẽ đưa cho đọc - kiểu đọc của người ở trường Xã Đàn. Định dơ điện thoại cho chị TT đọc nhưng, may sao cái óc lại thông minh bất ngờ "Nhỡ bà chị không kìm chế được mà phá lên cười thì chắc chỉ còn nước xuống xe maratong qua Hà Nội thôi". Nghĩ thế nên...phanh lại cho...lành!
Vì được ăn mắng nên đầu óc Vịt lại "tỉnh táo" ra. Lúc đến Phủ Lý xuống xe ăn bún cá rô, bèn bảo các anh chị ở yên đấy nhé, cấm ai cười hay nói to để em gọi điện cho Kiến. He he, tưởng mình thông minh, ai dè lại bị Kiến "chửi " cho một trận vì "cớ gì mà làm chị Thủy sưng mặt lên, mà việc gì phải bỏ về, đến với chị chứ đến với ai?" vân vân hầm bà làng.
Lại cũng ra cái vẻ "ta ở mãi nhà Đài rồi ta biết", nói các anh cứ chạy đi, chỗ nào có cái thằng cột thu phát sóng phát thanh truyền hình đích thị là tổ Kiến! Quả không sai. Kiến đứng ngược nắng, mắt nheo nheo mà chẳng nhận ra ai ngồi sau cửa kính trong khi tay lái lụa Mỵ Duy Sơn tiến sát vào chân, chỉ tí nữa là đụng vào râu Kiến càng!
Trưởng đoàn Lê Trường Hưởng (oách tờ nờ hơn cả anh Hai) được ủy quyền trao hoa cho Kiến. Kiến đỏ mặt sung sướng. Trưởng đài Bùi Tâm cùng PTV Hải Lý, quay phim ...cái gì Định (chưa kịp hỏi) vồn vã xách camera, máy ảnh ra chào đoàn và đúc vào cốp xe, đặng mang theo kiếm không của Đoàn mấy thước phim tư liệu quý hóa.
Xe bon vào lối chùa Tiên. Qua tổ Kiến chính thức. Cây cối xum xuê, chủ nhà, phu quân của Kiến - anh Như Ý - trưởng Ban Tuyên giáo huyện ủy Lạc Thủy ra tận bậu cửa đón khách, bắt tay nồng nhiệt. Dưa hấu được bổ ra. Nhưng hình như ngoài Vịt thì không ai thích "ẩm thực" lúc này cả, ai cũng đòi được chụp hình với bà chủ. Thanh Thủy lại le te đòi chụp với ông chủ Như Ý vài kiểu kỷ niệm để mang về khoe phu quân ở nhà. He he...
Chùa Tiên. Nhà hàng Đoài Lan. Nơi nào cũng nhộn nhịp. Xuống xe, bắt đầu cuộc khám phá. Anh Hai thấy người ta bán mía nhiều quá, cho Vịt mấy đồng bảo "Mua cho anh cây mía, anh hay bị hạ đường huyết, mang mía đi ăn đề phòng.". Vịt ra hỏi mua mía, chắc tại cái bản mặt Vịt xinh đẹp chăng mà người bán hàng nhất định không chịu bán lẻ dù là đã mặc cả "em mua 5 cây". "Ở đây không bán lẻ, 5 cây cũng không bán, chị mua bó nào lấy tiền bó đấy". Mỗi bó cả chục cây luôn, đành mua cả bó (đoạn này thì phải nói thiệt là anh Hai cho tiền ứ đủ mua một bó mía đâu nhá! hu hu...). Vịt xách hai khúc mía dài với một chai nước phục vụ anh cả. Dưng anh cả đến chân động thì xài lắc, không lên đâu, đau chân lắm...Rứa là bỏ đoàn ra chợ ngao du một mình, nước cũng không thèm mang theo ngoài đúng một gióng mía ( Vịt lại trộm nghĩ, không hiểu răng lợi rứa, anh Hai có "tự" dóc được mía ăn không nhẩy?). Kệ. Vịt ham vui, cứ chạy theo các anh, chị. Anh Tâm trưởng Đài Lạc Thủy thì thào "Em ơi, chụp với anh tấm ảnh?". He he, cái này thì em vô tư lắm, ai thích chụp cũng được, mà không ai thích chụp với em thì em sẽ gạ mọi người chụp cùng...
Thắp hương trong chùa xong thì leo lên động. Gặp Vũ Quốc Khánh, Cầm Sơn, Tùng Minh và Út Mười trên đỉnh. Cười như pháo ran. Vịt chưa leo tới nơi đã nghe tiếng Thanh Thủy chót vót, thánh thót trên đó rồi. Lại trộm nghĩ "Mụ còi này, chân cẳng vậy mà leo nhanh đáo để!". Lang thang hang cùng ngõ hẻm động Tiên. Các loại máy ảnh đưa ra, máy quay phim tăng tốc. Bấm roành roạch, toành toạch mà không máy nào..hết phim. Có lúc Vịt còn phát hiện nhà quay phim gì gì Định làm động tác giả, cứ xoay cái nòng máy quay, lia theo người mà không bấm ghi. Cứ dơ ra, ngắm nghía, xoay xoay đủ các góc độ (Việc này đố bắt nẹt được Vịt đấy - ngày xửa ngày xưa chổng mãi phao câu với cái máy quay nặng trịch trên vai rùi).
Gặp một cô bạn ăn xin (chắc là cũng chạc tuổi VKL), cụt tay, dơ ra cái cùi chỏ. Trong lòng thấy thương quá. Móc tiền tặng mấy đồng và "tự nguyện" ngồi bên cạnh, đưa cái rổ nhựa ra lạy ông đi qua, lạy bà đi lại cho con xin mấy đồng hộ bạn con. Ối bác trong đoàn mủi lòng trước cảnh VKL cầm chiếc rổ mà không nói câu gì, chỉ gật đầu, mủm mỉm cười "em xin" mà tự nguyện đôi đồng bạc lẻ. Anh Mỵ Duy Sơn dường như cám cảnh quá, đứng phụ tá Vịt. Anh Kỳ sau khi hảo tâm bèn chúc "Hai vợ chồng liệu mà bảo nhau làm ăn nhé!"...Khổ thật, cho người ta có nhõn đồng mà dám dặn dò, khuyên nhủ rất chân tình là về bảo nhau mà làm ăn! mà biết đâu đấy, đồng tiền dù nhỏ này lại có khước thì sao nhỉ. Cô bạn Vịt biết đâu lại có cái may mắn trong tỉ cái bất hạnh diễn ra thì sao? Ơn trời, lạy Mẫu ban phước lành cho muôn nhà, cho cô bạn con đỡ khốn khó...
Hai phát thanh viên xịn -Kim Liên và Hải lý vùng Đất Tổ và Lạc Thủy
Anh Tâm lúc nào cũng sát cánh bên Vịt (chắc lại tại Vịt...đẹp đây?).
Bữa trưa. Ngồi đợi trong căn phòng 210 của nhà hàng Đoài Lan ( mọi người lại cứ thích gọi là Đài Loan - cho thuận miệng), đói mà vẫn râm ran đủ các thứ chuyện. Đến lúc làm động tác xã giao, trưởng đoàn Lê Trường Hưởng giới thiệu từng người. Ôi, toàn là Hà Nội Xuân với Xuân Hà Nội, tọet ra mình VIKILI chả vào vở nào "Từ trong ảo bước ra ngoài đời thực, anh em thân thiết, gắn bó với nhau rất tình nghĩa..." Nếu anh Trường Hưởng không bù lại bằng câu này thì cam đoan Vịt sẽ xuống tầng, bơi ra chợ kiếm mè xửng chén ngay thay cho thịt gà thả đồi, dê leo núi với măng tươi và món rượu tây, rượu Đào Tiên...Vịt nói với chị Thanh Thủy "Em không ăn cơm đâu". "Vì sao, đến bữa rồi lại không ăn?". "Vì Vịt chẳng được là...mầm Mùa Xuân!". "Ồ, thế thì phải làm đơn mới được gia nhập!". "Khiếp, cũng hành chính thế á?".... Thịt gà ngon ơi là ngon, thịt dê cũng vậy, cho vào bánh đa cuốn lại chấm tương gừng (cam kết tối qua có bác ...hổng chịu ngồi yên một chỗ đâu mừ) là thế mà anh Hà Đình Chung chả biết có nhã ý gì không mà bảo "Giá như có thịt Vịt nữa thì ngon phải biết!". Không biết anh Chung định đòi ăn thịt Vịt thả ngòi cạnh chùa Tiên hay Vịt ở làng Ven Suối đây???
Mấy tiếng đồng hồ mới xong bữa. Rượu ngà ngà túy lúy. Lại chụp hình, quay phim. Và phát hiện thêm một người trùng ngày sinh với Vịt, đó là cô em Hải Lý - phát thanh viên. Nếu Lý mà biết chị Vịt cũng từng là phát thanh viên xịn (chứ không phải PTV của làng Ven Suối) chắc em còn vui hơn.
Cuộc vui nào cũng đến lúc chia tay. Các anh, chị lên 30 Lờ, còn Vịt lên 19 Lờ của anh Vũ Quốc Khánh theo đường mòn Hồ Chí Minh về quê. Hai thằng quỷ sứ đang đợi ở nhà. Gần đến Xuân Mai, Vịt lại cạp cạp gọi các anh, chị dừng lại kiếm chén nước trà chia tay lần nữa. Lại nước trà, kẹo lạc. Và 3 xe đi hai lối. Tạm biệt các anh, chị. Tạm biệt một ngày vui với quá nhiều ấn tượng. Vịt về chuồng mang theo sự nuối tiếc và những dư âm trong trẻo đầy tình thân về làng Ven Suối. Hẹn ngày tái ngộ nếu Hà Nội Mùa Xuân còn...nhớ tới Vịt và biết đâu đấy các anh, chị lại rủ Vịt bơi một chuyến ra biển cho biết biển là gì thì sao nhỉ?...Vịt luôn trong tình trạng sẵn sàng...chiến đấu cao!
Ngày Cá tháng Tư là ngày nói dối. Vậy mà chuyến đi không những chẳng bị "nói dối" mà còn thành công ngoài sức tưởng tượng.
Xin cám ơn CUỘC ĐỜI!
Việt Trì, ngày 2/4/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (16) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | March 28, 2012,18:52
CHIẾN TRANH ư?
Tôi không thích chiến tranh
bởi chiến tranh là những gì tồi tệ nhất
thủ đoạn nhất
và cũng tàn ác nhất
HÒA BÌNH ư?
Tôi yêu hòa bình
yêu đồng loại của tôi
bằng niềm tin chân thành nhất
khao khát nhất
và cũng đam mê nhất
Nếu anh muốn chiến tranh
hãy tự biến mình thành tên nô lệ
khóc, cười chẳng có ai nghe
thế giới của anh là hoang mạc Sahara
nơi chỉ dành cho những tâm hồn đá lạnh
với trái tim đã cạn khô rồi!
VT, 28/3/2012
Nói không với CHIẾN TRANH!
Đường dẫn cố định | góp ý (41) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | March 24, 2012,15:54
Sao anh không nhìn vào mắt em
Như cả ngàn lần trước đó
Cuộc trốn chạy không thành
Sau những ánh nhìn thiêu đốt
Anh trở về khô khát
Giọt giọt đam mê
Không sao rửa trôi hờn tủi
Em khát
Một tấm lòng chân thực
Yêu và say…
Mà sao khó thế?
Ngày mới yêu
Anh mặn nồng hối hả
Chỉ mới nghĩ thôi tim đã cuộn sóng rồi
Yêu và trao…
Tình yêu như mật ngọt
Nâng ta bay lên. Bay lên
Sao bây giờ anh lại chẳng nhìn em
Dẫu biết xót xa còn hằn trên gương mặt
Như vết roi quá khứ lằn trong tim
Tưởng như gần gũi
Lại thành xa xôi
Ngỡ như đau thương
Vẫn còn dịu ngọt
Yêu và nhận…
Khoảng cách chẳng thể lấp đầy
Dù chỉ cách một bàn tay nắm
Bây giờ sao không còn cảm giác
Đau thắt nơi ngực mình khi vắng anh
Cũng không còn chộn rộn
Khi hơi thở anh cận kề…
Kiếp này vậy thôi anh nhé
Và em lẩn trốn chính mình!
Viết nhân ngày đầu năm mới: 02/01/2012
VŨ KIM LIÊN
5 con Vịt: Minh Hương, Thanh Thủy, Hoài Thương, Thanh Bình, Kim Liên và một cái chợ cafe.
Cầm Sơn và VIKILI trong ngày Triển lãm sách các vùng Kinh đô xưa và nay; Triển lãm nghệ thuật Quốc tế VN11 tại bảo tàng Hùng Vương ( 26/3/2012)
Tùng Minh và VIKILI
Đường dẫn cố định | góp ý (41) | Trackbacks (0)
Báo chí | vukimlien | March 19, 2012,18:41
LỄ HỘI THỜ NGƯ PHONG TƯỚNG CÔNG NGÔ QUANG BÍCH VÀ CÁC NGHĨA SĨ CẦN VƯƠNG – ĐIỂM ĐẾN CỦA DU LỊCH VỀ CỘI NGUỒN CÁC DÂN TỘC VIỆT NAM.
Ghi chép của Vũ Kim Liên
Toàn cảnh buổi lễ
Trong những ngày 15,16 tháng hai âm lịch, dưới sự chỉ đạo của Huyện ủy – HĐND - UBND huyện Cẩm Khê, xã Tiên Lương – nơi có căn cứ Tiên Động, vừa là cái nôi, vừa là trung tâm chỉ huy của phong trào Cần Vương chống Pháp - đã tổ chức Lễ hội thờ Ngư Phong tướng công Ngô Quang Bích và các nghĩa sĩ Cần Vương. Căn cứ Tiên Động đã được Nhà nước xếp hạng di tích cấp Quốc gia vào tháng 2/1999. Và, đây cũng là lần đầu tiên, huyện Cẩm Khê tổ chức Lễ hội thờ Ngư Phong tướng công cùng các nghĩa sĩ Cần Vương nhân dịp kỷ niệm 10 năm ngày rước tượng tướng công về thờ tại Đền thờ ngay trong khu vực căn cứ.
Nhận lời mời của họa sĩ Ngô Quang Nam – nguyên Giám đốc Sở Văn hóa Thông tin Vĩnh Phú, Chánh văn phòng Bộ Văn hóa Thông tin, hậu duệ của dòng tộc Ngô Quang, họa sĩ Đỗ Ngọc Dũng – Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Phú Thọ, nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn – trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Phú Thọ và nhà nghiên cứu Nguyễn Xuân Đài đã tới dự Lễ hội.
Ngô Quang Bích, hiệu Ngư Phong sinh ngày 8 tháng 4 năm Nhâm Thìn (1832), người làng Trình Phố, xã An Ninh, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình. Năm 1861 đỗ Cử nhân và mở trường dạy học. Năm 1869, khoa Kỷ Tỵ ông đỗ Đình Nguyên Hoàng Giáp và lần lượt giữ các chức vụ Nội các Thừa chỉ ở kinh đô Huế, Tri phủ Diên Khánh tỉnh Khánh Hòa, Tri phủ Lâm Thao tỉnh Hưng Hóa, Án sát tỉnh Bình Định, Án sát tỉnh Sơn Tây, Tế tửu Quốc Tử giám tại kinh đô, Chánh sứ Sơn phòng kiêm Tuần Phủ tỉnh Hưng Hóa v.v. Năm 1883, 1884 triều đình ký hàng ước với Pháp, đưa lệnh triệt binh và triệu hồi ông về kinh đô nhậm chức nhưng ông đã kháng chỉ, trả lại ấn tín, quyết tử chiến bảo vệ thành Hưng Hóa. Giặc Pháp đưa quân viễn chinh cùng các loại vũ khí tối tân tiến đánh vào thành, thành vỡ, quân lính phá vòng vây cùng ông tiến về Tiên Động dựng cờ khởi nghĩa. Suốt 7 năm lãnh đạo cuộc kháng chiến, với cương vị lãnh tụ phong trào Cần Vương Bắc kỳ, ông đã tập hợp và đoàn kết đồng bào các dân tộc, dựa vào núi rừng, dùng lối đánh “du kích” kết hợp với lối đánh “du binh”, lại được nhiều tướng tài phò tá như Tống Duy Tân, Tán Thuật, Vũ Hữu Lợi, Bố Giáp, Đề Kiều, Đốc Ngữ, Lãnh Hoan, Đề Vân, Đề Thành, Đề Dị, Đề Mạc…làm cho quân giặc nhiều lần thất điên bát đảo. Thực dân Pháp rất lo ngại, cử các binh đoàn đi đánh dẹp không được, dụ ông ra hàng và hứa sẽ cung cấp bổng lộc nhưng ông khảng khái trả lời: “ …Rồi, nếu mà thắng, mà sống thì là nghĩa sĩ triều đình; chẳng may mà thua, mà chết thì cũng làm quỷ thiêng giết giặc…Thà chịu tội với nhất thời, quyết không để ô danh vạn thế!...”. Ông bị bạo bệnh và mất vào tháng Giêng năm 1890 tại khu căn cứ Tiên Động khi đang chuẩn bị một trận đánh lớn. Thi hài ông được mai táng trên núi Tôn Sơn, châu Yên Lập. Ba năm sau, nghĩa quân Cần Vương đã bí mật đưa hài cốt ông về táng tại Cát Trù – quê của viên tướng thân thuộc Đề Kiều. Hai năm sau đó mới chuyển về an táng tại quê nhà Thái Bình. Không chỉ là người cầm quân giỏi, Ngô Quang Bích còn là nhà khoa học, am hiểu binh thư yếu lược, yêu thích văn chương. Khi còn làm Tế Tửu (hiệu trưởng) Quốc Tử giám, ông được Vua giao duyệt pho “Việt sử Thông giám cương mục” và khi mất đi, ông để lại cho đời những áng thơ văn bất hủ được tập hợp trong “Ngư Phong thi văn tập”. Ngoài ra, ông còn có rất nhiều công lao đóng góp cho nước, cho dân như có công trị thủy, đào sông, xây cống nhằm cứu úng lụt cho dân, mở trường dạy học rèn đúc nhân tài. Với nhiều công đức lớn lao như vậy nên ngay từ lúc sinh thời, Ngô Quang Bích đã được nhân dân tôn xưng là “Họat Phật”, khi ông mất được nhân dân thờ cúng ở nhiều nơi.

Tượng Ngư Phong tướng công Ngô Quang Bích.
Nghi thức thờ cúng Ngư Phong tướng công Ngô Quang Bích và các nghĩa sĩ Cần Vương diễn ra trang trọng, tôn nghiêm ở Đền thờ ông ngay tại căn cứ Tiên Động. Đại biểu từ các nơi, con cháu dòng tộc Ngô Quang hiện đang sinh sống trên nhiều miền đất nước cũng đổ về Tiên Lương để dâng nén hương trầm tưởng nhớ công ơn của ngài và nghĩa quân Cần Vương thuở ấy.
Họa sĩ Ngô Quang Nam với vai trò chủ nhà vừa đón tiếp, hướng dẫn khách vào Đền thắp hương vừa đưa khách tham quan khu di tích. Nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, họa sĩ Đỗ Ngọc Dũng nghiên cứu các tấm văn bia đặt tại khu di tích mà thán phục tài thao lược của chủ soái Ngô Quang Bích trong chiến trận cũng như những giá trị to lớn ông để lại trong các ấn phẩm văn chương của mình. Trong số đó có tấm văn bia Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật cung tiến năm 2009. Trên tấm bia có khắc đôi câu thơ của Tiến sĩ Tống Duy Tân viết về tướng công Ngô Quang Bích:
“Thanh huyên hạp địa bề tam diện
Vọng trọng kình khôn trụ nhất can…”.
Dịch nghĩa là
“Một trụ chống trời danh vọng lớn
Bốn bề dậy đất tiếng quân ran…”.
Về với Lễ hội Ngư Phong năm Nhâm Thìn này, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Phú Thọ đã cung tiến 1.000.000 đồng góp phần tôn tạo, gìn giữ và bảo tồn, phát huy giá trị lịch sử cũng như giá trị văn hóa, nghệ thuật của toàn khu di tích; đóng góp một phần nhỏ sức mình cho việc mở mang các giá trị sâu sắc này đến với nhân dân cả nước, đưa khu di tích trở thành điểm đến trong chương trình “Về miền lễ hội cội nguồn các dân tộc Việt Nam” của tỉnh Phú Thọ.
Dự lễ dâng hương trong ngày lễ hội có các đoàn đại biểu là lãnh đạo Huyện ủy – HĐND – UBND các huyện Cẩm Khê, Yên Lập, Hạ Hòa và các đoàn thể quần chúng cùng đông đảo du khách thập phương. Nói chuyện với khách hành hương về viếng Ngư Phong tướng công và nghĩa quân của ngài, ông Đỗ Xuân Sinh – Phó Chủ tịch UBND huyện Cẩm Khê cho biết: Huyện đã đề nghị với Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch giúp xây dựng dự án đầu tư, tôn tạo và phát huy giá trị của khu di tích căn cứ Tiên Động, trong đó thiết kế, tôn tạo các địa danh thời chủ tướng Ngô Quang Bích chỉ huy đánh Pháp, bên cạnh đó là tôn tạo và xây dựng các công trình để quảng bá, giới thiệu về thân thế, sự nghiệp của ông với nhân dân cả nước. Tổng giá trị của dự án là gần 10 tỷ đồng.
Ông Nguyễn Ngọc Sơn – Chủ tịch UBND xã Tiên Lương, Chủ lễ cũng đã báo cáo với du khách hành hương về dự Lễ hội về quá trình xây dựng, bảo tồn di tích đền thờ Ngô Quang Bích. Ông nói: Mặc dù đã được Nhà nước quan tâm chỉ đạo, cấp ngân sách cho việc trùng tu di tích cùng với sự đóng góp, công đức của một số tổ chức, cá nhân để xây dựng đền thờ, cột cờ, xây dựng bia đá ghi lại công lao của nhà yêu nước Ngô Quang Bích và nghĩa quân Cần Vương trong các cuộc kháng chiến, cùng một số công trình phụ trợ khác; nhưng hiện vẫn còn nhiều hạng mục công trình đang cần tiếp tục đầu tư mở rộng và nâng cấp để khu di tích xứng tầm là một căn cứ địa cách mạng, một trung tâm chỉ huy chống Pháp của phong trào Cần Vương ở Bắc kỳ thế kỷ thứ XIX. Tiên Lương nói riêng, căn cứ Tiên Động nói chung đang rất cần những tấm lòng nghĩa hiệp, hướng về cội nguồn, tri ân công đức những người có công đánh đuổi thực dân Pháp, giữ gìn ấm no, hạnh phúc cho nhân dân.
Những ngày lễ hội diễn ra vừa trang trọng phần nghi lễ, vừa tưng bừng phần hội với các trò chơi dân gian như đánh cờ người, viết chữ thư pháp về các tác phẩm của Ngư Phong và các họat động thể thao như bóng chuyền, bóng đá... Trong những ngày diễn ra Lễ hội, đoàn chèo Thái Bình – quê hương của Ngư Phong tướng công đã mang những lời ca, điệu múa mặn mòi hương biển lên biểu diễn tại quê hương rừng cọ đồi chè phục vụ đồng bào Tiên Lương, đồng bào Cẩm Khê. Hình ảnh ông quan thanh liêm Đình Nguyên Hoàng Giáp, Ngư Phong tướng công Ngô Quang Bích và các nghĩa sĩ Cần Vương còn mãi khắc sâu vào tâm khảm mỗi du khách khi về với căn cứ địa Tiên Động, với Đền thờ ông và các nghĩa quân năm nào./.
VKL
( Văn nghệ Đất Tổ)
Đường dẫn cố định | góp ý (36) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | March 14, 2012,08:38
Em không buồn đâu anh
Khi biết mình chỉ là hạt cát
Trong mênh mang sóng nước ngàn xa
Luôn ngày đêm vỗ về nơi mặt trời mọc lên và đi ngủ
Hạt cát em nhỏ nhoi sau lớp lớp thủy triều
Cứ trồi trụt dâng lên rồi ngụp xuống
Sóng phủ đầu, sóng vỗ dưới chân
Em cứ thế tung mình bứt lên rồi òa vỡ
Ướt rượt cả niềm vui, ướt rượt cả nỗi buồn
Mười năm
Hai mươi năm
Hoặc hơn thế nữa
Cát em dẫu có bị bào mòn bởi sóng bạc đầu dâng tận ngầm sâu
Thì vẫn cứ lóng lánh hình hài dưới ánh sáng mặt trời nơi dương thế
Rồi có thể một ngày nào đó
Cát mệt nhoài sau những va đập của thiên hà
Và dừng lại trước bờ bến mới
Dẫu không còn sóng bạc đầu và chẳng được tung mình bứt phá
Thì em
Vẫn chỉ là hạt cát mà thôi
Em không buồn đâu anh!
Việt Trì, ngày 15/02/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (46) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | March 08, 2012,13:23
NHÂN NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3 KÍNH CHÚC CÁC BÀ, CÁC MẸ, CÁC CHỊ, CÁC BẠN VÀ EM GÁI LUÔN DỒI DÀO SỨC KHỎE, NIỀM VUI, HẠNH PHÚC VÀ SỰ THĂNG TIẾN!
Gói lại nào tôi ơi
Những tháng ngày khờ khạo
Mở ra nào ngày mới
Tương lai tràn ánh xuân
Gói lại những phân vân
Cho lòng thêm thanh thản
Mở ra niềm khát vọng
Đón ngày xanh nắng hồng
Gói lại kiếp lông bông
Tìm những điều chín chắn
Mở ra lòng chân thật
Để nhận về yêu thương
Gói lại những vô thường
Hay nỗi niềm trắc ẩn
Mở ra những bao dung
Để gặt về nhân ái
Nửa đêm ngồi gói lại
Và mở ra bao điều!
Việt Trì, 26/2/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (50) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | March 05, 2012,14:46
Có những chuyện vui không ai thèm kể
Có những chuyện buồn kể chẳng ai nghe…
Có những điều nghe không thể hiểu
Có những điều hiểu được lại không nghe…
Trên đời này có nhiều thứ lạ
Tưởng như quen mà rất đỗi vô tình
Có những điều không sao hiểu nổi
Những bon chen ganh ghét tị hiềm
Những giả dối lấp trên khuôn mặt đẹp
Những gian manh giấu sau nụ cười hiền
Và còn nữa bao điều phiền muộn
Cứ đan cài lên khắp nhân gian
Ảo và thực chen nhau cùng tồn tại
Giá trị nào còn lại phía sau nhau???
Sau mỗi lần va vấp chênh vênh
Mỗi lần đau
Mỗi lần thất bại
Vẫn hiện hữu nụ cười dẫu trăm ngàn cay đắng
Ta lại nghiệm ra mình còn đứng thẳng!
Việt Trì, 28/2/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (58) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | February 28, 2012,22:10
VỊT BẦU Ở LÀNG VEN SUỐI.
Ở một làng nọ có cô Vịt bầu đỏm dáng, thích chải chuốt. Cô có giọng nói nhỏ nhẹ, truyền cảm hết sức dễ thương, khác xa với chất giọng cố hữu của tổ tiên mình. Tuy hình thức hơi thấp bé một chút nhưng bù lại Vịt thông minh, lanh lợi, học hành tấn tới và luôn đi đầu trong các phong trào của làng. Cô được cử làm thông tín viên, chuyên thu thập và xử lý thông tin rồi đưa lên hệ thống truyền thanh của làng. Mỗi sớm mai khi mặt trời vừa rạng là tiếng Vịt bầu ngân nga, thánh thót dọi tới tai các thành viên trong làng. Chỉ cần nghe Vịt cất tiếng: “Đây là Đài truyền thanh làng Ven Suối!” thì người lớn, trẻ con trong làng dù đang làm gì đó cũng ngừng tay lại để nghe cho hết chương trình phát thanh của Vịt.
Cũng với chức danh thông tín viên và với bản tính siêng năng, ham hiểu biết, Vịt thường xuyên vào mạng tra cứu thông tin, ghi ghi chép chép biến nó thành những thông tin sốt dẻo đầy tính thời sự và có ý nghĩa tuyên truyền, giáo dục rồi phát trên đài của mình. Từ trong các trang mạng, Vịt làm quen với rất nhiều bè bạn ở khắp bốn phương trời. Nào là bác Gấu đen ở mãi tận miền nam xa xôi, chị Ngựa vằn ở châu Phi, anh Hùm xám ở miền trung, chị Mèo khoang gần sông Lạc…tới em Khỉ vàng bên xứ sở mặt trời, anh Trâu mãi tận tây bắc và gần hơn cả là anh Dê nâu, bác Gà mơ, anh Rùa rụt ở chính giữa phố phường thủ đô náo nhiệt. Phải nói rằng bè bạn của Vịt nhiều lắm. Hàng ngày, ngoài việc khai thác thông tin cho công việc của mình, Vịt thường xuyên ghé thăm nhà các bạn, chuyện trò, trao đổi thông tin và cả tán dóc nữa. Thấy Vịt nhiệt tình, hay có những câu bông đùa pha trò dí dỏm nên ai cũng quý. Mấy anh em bè bạn ở thủ đô mời Vịt theo suối bơi ra sông tấp về chỗ họ gọi là thăm thú, ngao du đất kinh kỳ. Vịt thích lắm. Hò hẹn mãi với Mèo khoang cuối cùng thì cô cũng quyết định rời làng Ven Suối bơi một chuyến xa cho biết đây biết đó. Đúng hẹn, Mèo khoang và Vịt gặp nhau. Hai chị em được mấy bác, mấy anh ở thủ đô Hoa Sứ đón tiếp rất nồng nhiệt. Anh Rùa rụt đảm nhận chân xe ôm đưa đón Vịt. Ngồi sau tay lái của Rùa rụt, Vịt phì cười bởi cái đầu cứ mươi phút lại lắc lắc một lần của anh Rùa. Lắm lúc tim Vịt thót lại, tưởng đưa đôi màng chân vịt của mình vào bánh lái bên cạnh. Ở đó, Vịt được ăn bao nhiêu là thứ mà xưa nay làng Ven Suối không bao giờ có. Lúc đầu còn khách sáo, sau thì Vịt chén no nê, căng diều mấy món hải sản mà ở Ven Suối Vịt chổng mông có đến ngàn lần cũng không mò được. Sau cuộc ấy gặp gỡ thú vị ấy, Vịt về kể cho cả làng Ven Suối nghe chuyện du ngoạn phố phường của mình. Lũ Khỉ con, Thằn Lằn, Bướm trắng, Ếch xanh thích lắm. Dân làng Ven Suối cũng vui lây vì Vịt có thêm niềm hứng khởi để làm việc. Tiếng nói của cô lại cất lên trong vắt, vượt qua các tàng cây, tán lá đến với mọi nhà.
Cũng từ chuyến đi dã ngoại ấy, Vịt nhận được cảm tình không chỉ của bè bạn ở Hoa Sứ mà ở nhiều nơi khác. Cô vui lắm, suốt ngày véo von ca hát, đôi lúc hứng chí lên lại ngồi làm thơ nữa. Chẳng biết từ lúc nào làng Ven Suối phong cho Vịt chức danh nhà thơ. Mỗi lần lên phát thanh, các cụ cao niên trong làng lại bảo Vịt nhà thơ bắt đầu làm việc đấy. Nghe mọi người gán ghép thế nhưng Vịt không lấy làm hãnh diện, cô chỉ thích mình mãi là thông tín viên của làng mà thôi.
Rồi làng Ven Suối cử Vịt đại diện cho làng đi tham dự ngày thơ trên tỉnh. Vịt lo lắng lắm, chỉ sợ mình không hoàn thành nhiệm vụ làng giao. Cô lo đến mất ăn, mất ngủ, hai mắt hõm sâu rụt mãi vào cái đầu bé xíu. Nhưng rồi nỗi lo cũng qua đi, trong ngày hội, Vịt được gặp lại bao nhiêu bè bạn của mình. Mọi bỡ ngỡ ban đầu tan biến. Cô lạch bạch bước lên phía trước hát tặng mọi người bài hát truyền thống của gia tộc Vịt bằng cả tấm chân tình mà cô mang theo. Trừ anh Rùa rụt đang đăm chiêu nghĩ ngợi điều gì đó còn thì tất cả mọi người đều dành cho Vịt những tràng pháo tay ròn rã. Anh Hùm xám bê bổng Vịt lên làm cho hai cái cánh xanh biếc của Vịt chới với trong không trung khiến mọi người ồ lên cười khoái trá.
Tan hội, Vịt lại từ giã anh em bầu bạn ngược sông về làng Ven Suối. Ngay hôm sau, bản tin của Đài truyền thanh Ven Suối cập nhật ngay một xeri các sự kiện diễn ra trong những ngày hội thơ để bà con trong làng nắm bắt được kịp thời. Trong bài ghi chép của mình, Vịt dành khá nhiều cảm tình yêu mến cho bạn bè của cô. Thủ đô Hoa Sứ trong mắt Vịt sao mà đẹp đẽ, kiêu sa đến thế. Những người anh, người chị, người bạn của Vịt sao mà gần gũi, thân thương đến thế…
Và Vịt càng hãnh diện hơn khi cô được sinh ra để làm một thông tín viên, được cất giọng khạp khạp mỗi sớm mai qua chiếc micro đến với mọi nhà. Sau mỗi buổi phát thanh, Vịt lại giang đôi cánh biếc xanh của mình ào xuống suối. Bữa điểm tâm ngon lành được bắt đầu sau một hồi chổng phao câu lặn ngụp.
Một ngày mới của Vịt bầu bắt đầu như thế!
Việt Trì, đêm 28/02/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (62) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | February 24, 2012,22:57
ĐỘC THOẠI...
Em ra đi lúc con gà vừa gáy
Trở về nhà khi con đã ngủ say
Nghề làm báo phải đâu đơn giản
Như con tằm ăn để nhả tơ!
Đừng trách nhé, anh ơi đừng trách
Khi mỗi lần đón con về muộn
Mỗi lần anh nổi lửa nấu cơm
Và chờ đợi bước chân em ngoài ngõ…
Công việc chọn em, em chọn anh
Hai trong một vẹn tròn hẳn khó
Nhưng có anh mọi điều đơn giản
Sáng trưa chiều mưa nắng hề chi
Đừng giận nhé, anh ơi đừng giận
Cho lòng em thanh thản lên đường
Con lớn khôn nhờ công anh dạy dỗ
Em giỏi nghề vì anh khéo lo toan!
Cảm ơn anh - người bạn đời…đáng GHÉT!
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (52) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | February 19, 2012,19:57
ĐỪNG HỜN GHEN NHƯ THẾ…
Thôi đừng hờn ghen như thế
Nàng đâu phải của anh
Mà là của người khác – người đàn ông duy nhất của nàng
Cơn cớ chi anh ghen với ánh mắt nàng nhìn sang người khác
Hay lời nói nàng dành cho những người bên cạnh?
Nàng chẳng phải hoa Ngọc Lan trong vườn biếc
Cũng không là đôi cánh của con chuồn chuồn vờn trên chiếc cọc bờ ao
Nàng chỉ là nàng thôi
Dịu hiền và thanh mảnh
Biết yêu và thương cái đẹp
Biết nhẫn nhịn xẻ chia, đồng hành cùng số phận
Có một người đàn ông nắm được những bí mật ấy
Tra đúng chìa mở trái tim mẫn cảm của nàng và biến nàng thành của riêng gia bảo
Cùng tài sản khổng lồ không bao giờ vơi cạn đó là những người bạn của nàng
Hãy quên đi ánh mắt trong veo không phải của mình
Để đừng hờn ghen
như thế
nghe... anh!
Việt Trì, 16/02/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (54) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | February 14, 2012,07:24
VALENTINES' DAY, KIM LIÊN XIN KÍNH CHÚC CÁC ANH, CHỊ VÀ CÁC BẠN LUÔN NGỌT NGÀO HẠNH PHÚC, NỒNG ẤM YÊU THƯƠNG CÙNG VỚI SOCOLA VÀ HOA HỒNG!
LÍNH MÀ EM!
Truyện ngắn của Vũ Kim Liên
Ấp lá thư đã thuộc làu từng chữ trên tay, Yên nhắm nghiền mắt, mơ màng nghĩ tới việc sáng sớm mai sẽ ra bến xe đón chồng. Đã năm cái tết trôi qua, Bình không về ăn tết với mẹ con chị.
“…Tết này anh ở lại đơn vị, không về được em ạ. Em và các con đừng buồn nhé. Bà con Hà Nhì cần có tụi anh, biên giới cần các anh. Ra tết, anh sẽ về với mẹ con em vào đúng ngày Lễ Tình nhân. Đợi nhé!... Lính mà em!”
Theo hẹn, 5 giờ sáng mai – đúng vào ngày Lễ Tình nhân, Bình sẽ về tới thành phố. Chuyến xe tốc hành Lai Châu – Hà Nội sẽ đi suốt đêm để kịp đưa những người khách của mình về với gia đình của họ trong ngày. Hồi hộp xen chút bâng khuâng, Yên lo dọn dẹp nhà cửa, đưa đón con đi học, rồi đi chợ mua thức ăn. Chị dự định sẽ làm những món mà Bình ưa thích để chuẩn bị đón chồng. Trước khi rời khỏi chợ, chị còn nán lại chọn mua một bó hoa Hồng về cắm ở phòng khách. Vừa làm, Yên vừa hát nho nhỏ đủ cho mình nghe. Các con của chị vui lắm, vì từ đợt phép năm xưa đến giờ chúng chưa được gặp bố. Lần này bố về, chúng nhất định phải đề nghị bố đưa đi chơi ở khu Trung tâm giải trí Happy Land của thành phố. Từ ngày có Trung tâm ấy đến giờ, chúng chưa được tới đó lần nào vì Yên quá bận rộn với công việc ở cơ quan cùng tằm tăm bông bống việc nhà với hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn, tuổi học và những mối quan hệ họ hàng mà chị phải thay anh gánh vác. Cũng vì nhiệm vụ của anh mà lâu nay hai người ít được gặp nhau, việc cửa việc nhà tất tần tật một tay Yên quán xuyến. Quân lệnh như sơn, Bình khoác ba lô lên biên giới không mảy may tính toán. Nơi anh ở là xã giáp biên, chỉ cần lội qua con suối nhỏ trước doanh trại là đã sang đến nước láng giềng. Không điện, không ti vi, chỉ có báo chí từ sâu trong nội địa chuyển ra. Cũng không có sóng điện thoại mà vì thế chiếc điện thoại anh mang theo bỗng nhiên thành cục sắt gỉ, chỉ liên lạc được khi nào anh ra huyện hoặc xuống tỉnh công tác. Nếu muốn liên lạc với gia đình chỉ còn cách viết thư nhờ bà con đi chợ gửi hộ. Sau mỗi ngày bám nắm địa bàn về, Bình lại cặm cụi ghi nhật ký và thỉnh thoảng ngồi viết thư thăm vợ con. Thư nào anh cũng kể người Hà Nhì ở biên giới nghèo mà tốt bụng, sống đơn giản và thương bộ đội mình lắm. Cuối thư, bao giờ Bình cũng kết một câu: “Lính mà em!”. Buồn, vui gì cũng “Lính mà em!” đến nỗi mỗi lần nhận được thư bố, các con Yên lại reo lên:
- A, Lính mà em đã về!
- Mẹ ơi! Lính mà em đã về!
Ngày mai, “Lính mà em” sẽ có mặt ở nhà. Cả nhà sẽ quây quần bên nhau, sẽ ăn tết lại cho bõ năm cái tết cũng thịt mỡ dưa hành nhưng thiếu không khí ấm cúng riêng có của gia đình. Ba mẹ con cùng trang hoàng nhà cửa, không ai bảo ai nhưng thỉnh thoảng lại cùng ngước nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Thằng bé thấy mẹ mua hoa Hồng thì thắc mắc ngay với thằng anh:
- Anh Tùng ơi, sao hôm nay mẹ mua nhiều hoa Hồng thế, mọi lần mẹ hay mua hoa Ly cơ mà?
Thằng anh vẻ hiểu biết đưa tay lên miệng xuỵt nhẹ rồi kéo thằng em vào buồng thầm thì:
- Em không biết à. Ngày mai là ngày Lễ Tình nhân đấy, hoa Hồng và kẹo Socola là để giành cho những người đang yêu. Mai bố về đấy thôi!
Thằng em chả hiểu Lễ Tình nhân là thế nào, chỉ cần nói bố về, lại có cả kẹo Socola nữa thì nhất rồi. Nó nhảy chân sáo ra phòng khách, xoay xoay, ngắm nghía chiếc bình hoa, gật gù khen mẹ chọn hoa quá khéo!
Buổi tối, Yên cho các con đi ngủ sớm. Lại dọn dẹp, lau chùi rồi mang những chiếc áo rét của chồng ra vuốt lại cho thẳng nếp. Mấy hôm trước trời có nắng nhẹ, chị mang chúng ra phơi và đem treo vào tủ. Nay lại cẩn thận lấy khăn bông khô lau từng nếp gấp! Bình vốn xuề xòa, giản dị, thường không mấy quan tâm đến ăn mặc. Anh bảo “Cứ quân phục mà diện là đẹp nhất!”. Nhớ chồng không ngủ được, Yên hết nằm lại ngồi, ra ra vào vào căn phòng của hai người. Lúc chiều, trước khi lên xe, Bình gọi điện bảo nếu không có gì thay đổi thì đúng 5 giờ sáng mai anh sẽ về đến bến xe trung tâm. Anh còn dặn chị trời lạnh nhớ mặc nhiều áo ấm và đừng cho con đi theo, sợ chúng rét. Khi không còn việc gì để làm nữa, Yên lên giường, đọc báo. Sợ ngủ quên, chị để chuông điện thoại báo thức.
4h15’, chuông điện thoại reo vang. Yên trở dậy, bật bình nước nóng để chồng về có nước ấm dùng. Cô ghé phòng hai đứa trẻ, chúng vẫn đang ôm nhau ngủ ngon lành. Thằng bé đạp chăn, chòi chân ra ngoài màn. Yên lặng lẽ kéo chăn đắp lại cho con rồi xuống nhà đội mũ, quàng khăn, nhẹ nhàng dắt xe ra sân. Trời vẫn tối như bưng, hơi sương bốc lên lạnh toát. Đến bến xe, Yên đợi mãi, đợi mãi mà không thấy chiếc xe tốc hành Lai Châu – Hà Nội quen thuộc chạy qua. Hơn 6 giờ vẫn không thấy, chị rút điện thoại gọi cho chồng. Im lặng. Không có tín hiệu chuông. Chỉ có tiếng trả lời đã được nhà cung cấp mạng cài đặt sẵn “Thuê bao này hiện không liên lạc được…”. Lòng Yên nóng như lửa đốt, bán tín bán nghi, có thể nhà xe gặp trục trặc gì chăng? Mà sao điện thoại của anh lại không liên lạc được? Đợi thêm một lúc nữa, Yên đành phải quay xe về nhà để đưa tụi trẻ đi học. Các con thấy mẹ về không, xúm vào hỏi:
- Bố đâu hả mẹ? Bố không về hả mẹ?
Để các con an tâm, Yên vừa chỉnh sửa quần áo cho các con vừa bảo:
- Xe bố về muộn một chút, các con chuẩn bị đi học nhé, chiều về sẽ được gặp bố!
Hai đứa trẻ vâng lời mẹ. Chúng ríu rít trèo lên xe, theo mẹ tới trường. Yên đến cơ quan làm việc nhưng đầu óc chị không sao tập trung nổi. Cả ngàn câu hỏi cứ bủa vây trong đầu khiến mặt mũi Yên thất sắc. Gần trưa, Yên mới nhận được điện thoại của chồng. Anh báo tin, lúc xe qua đèo Pha Đin thì gặp một xe khác bị nạn nên xe anh phải dừng lại và cùng những người khách đi trên xe ùa xuống giúp đỡ những người bị thương trong chiếc xe lâm nạn kia. Vì thế nên kế hoạch phải thay đổi, giờ về chậm lại vài tiếng đồng hồ. Bình nhắc chị cứ đi làm bình thường, xe về đến nơi, anh sẽ gọi. Nhận được tin chồng, Yên dần dà mới yên tâm trở lại. Nét mặt cô lại hân hoan, bừng sáng. Cô về nhà hì hụi phun nước rửa xe sau đó quay vào nhà nấu cơm, chuẩn bị trước món nem rán và nồi canh chua cá quả. Xong xuôi, Yên ngồi đợi chồng, tay lăm lăm cái điện thoại.
- Anh về đến ngã tư đầu thành phố rồi nhé!
Yên lại vội vàng dắt xe ra. Đề mãi mà xe không nổ máy. Hóa ra là do lúc rửa xe chị đã phụt quá nhiều nước làm nó tràn cả vào ống xả. Loay hoay mất một lúc khá lâu chiếc xe mới ngoan ngoãn nổ máy. Ra tới bến xe, thấy người dân ở đâu kéo đến tụ tập khá đông. Nhóm này ồn ào kháo chuyện một chị phụ nữ đang đi xe máy bị hai thằng cướp ở đâu ào tới giật mất chiếc túi xách đang treo ở ghi đông xe làm chị ta ngã nhào xuống đường. Nhóm khác lại hào hứng kể có anh bộ đội nghe tiếng hô cướp đã quẳng ba lô lại, lao theo hai tên cướp…Yên nghe thông tin, đầu óc cảm thấy hoang mang không biết đâu mà lần. Chị hỏi thăm những người hiếu kỳ đang đứng đó thì được biết, chiếc xe chị mong đợi đã qua bến và có một anh bộ đội đã xuống xe nhưng không biết có phải anh ấy chính là người đã chặn bọn cướp hay không. Nghe nói anh bộ đội lao vào bọn cướp làm xe của chúng bị đổ, thằng ngồi sau kịp thọc một nhát dao vào bụng người lính đúng lúc anh tung miếng quyền cước buộc cả hai thằng bò lê dưới đường cho dân chúng xông tới bắt trói…Người lính bị thương đã được đưa vào bệnh viện tỉnh.
Yên lảo đảo bám vào cột đèn đường, linh tính mách bảo chị người lính ấy chính là Bình chứ không ai khác. Trấn tĩnh lại, Yên chạy xe vào bệnh viện đúng lúc cánh cửa phòng phẫu thuật khép lại trước mắt cô. Yên loáng thoáng thấy mấy bóng áo Blu trắng đẩy chiếc băng ca vào bên trong. Chị kiễng chân, cố nhìn vào trong đó. Người hộ lý mở cửa bước ra. Yên nhào tới hỏi thăm. Người vừa được đẩy vảo bên trong chính là Bình, anh được đưa vào mổ cấp cứu ngay vì vết thương khá sâu, chạm cả vào ruột. Sau khi hoàn tất thủ tục nhập viện cho chồng, Yên về nhà lấy đồ mang vào bệnh viện. Nước mắt chị không thôi chảy tràn. Hơn hai năm xa nhau chưa tường mặt thì anh đã phải vào bệnh viện, lại nhằm đúng ngày lễ của những đôi lứa đang yêu…khiến tim chị đau nhói, khắc khoải. Chiều nay, khi hai đứa con trở về, Yên sẽ nói thế nào với chúng khi chỉ mới hôm qua thôi chúng đã vui mừng xiết bao khi tưởng tượng ra cảnh được bố đưa đi chơi ở khu giải trí? Hôm qua thằng em còn hỏi thằng anh: Mặt bố thế nào nhỉ, chắc là đen sì sì anh ạ!...
Gần hai tiếng đồng hồ chậm chạp nhích từng bước nặng, cuộc phẫu thuật mới xong. Bình đã qua cơn nguy hiểm nhưng anh còn phải nằm trong phòng hậu phẫu để theo dõi vì mất máu nhiều. Vẫn chưa được gặp chồng, Yên đi đi lại lại ngoài hành lang. Biết hoàn cảnh của Yên, các bác sĩ động viên chị an tâm, chỉ lát nữa thôi là anh sẽ tỉnh táo hoàn toàn, chị sẽ được gặp chồng. Họ còn khuyên Yên về đón hai đứa trẻ cùng tới, đó sẽ là liều thuốc quý giá nhất đối với anh khi Bình tỉnh dậy.
Bệnh viện cho xe đi đón hai đứa trẻ. Chúng ngơ ngác không hiểu vì sao mẹ chúng lại mặc đồ bệnh viện ra đón chúng với vẻ mặt chẳng có chút gì mang biểu hiện của người bệnh:
- Các con ngoan nào. Bố bị ốm phải vào nằm viện, mẹ đưa các con tới thăm bố nhé?
Cả hai đứa trẻ nhao nhao lên hỏi vì sao bố lại ốm, lâu lắm rồi bố mới về mà tự nhiên lại phải vào viện. Bác sĩ đứng bên cạnh mỉm cười âu yếm xoa đầu chúng:
- Yên tâm đi các chàng trai, bố các cháu là anh hùng đấy!
- Bố cháu là anh hùng ấy ạ?
Không ai trả lời. Cánh cửa phòng hậu phẫu mở ra, mấy cô hộ lý đẩy xe đưa Bình trở về phòng bệnh. Vẫn còn dư âm của thuốc gây mê nên anh chưa tỉnh hẳn. Khuôn mặt anh ánh lên nụ cười bình thản. Yên và các con im lặng đi theo chiếc băng ca. Lúc đặt Bình lên giường, anh nhoẻn cười nắm lấy tay Yên. Chị lo lắng cúi xuống hỏi nhỏ:
- Anh có sao không? Mà sao liều thế?
- Lính mà em!
- Cái anh này, giờ vẫn còn đùa được.
- Anh có đùa đâu. Lính về thật rồi mà.
Rồi quay sang các con, Bình khẽ gọi:
- Hai thằng giặc của bố đâu, lại đây nào. Kìa, sao lại khóc thế kia? Đàn ông phải cứng rắn lên chứ!
Thằng anh dắt tay thằng em lại gần bố. Chúng sờ lên mặt, lên người Bình như để khẳng định sự có mặt của bố nó bên cạnh. Thằng em toét miệng cười:
- Sao bác sĩ lại mổ bụng bố thế này?
- À, là vì… là vì bố hay ăn kẹo ban đêm nên bị đau bụng, các bác sĩ mới phải mổ ra để lấy bớt kẹo đi đấy!
Nghe nói đến kẹo, nó hí hửng khoe:
- Ở nhà có nhiều kẹo Socola lắm bố nhé. Lại còn có cả hoa Hồng nữa đấy!
Thấy con nói vậy, hai má Yên bừng đỏ, ngượng ngùng. Chị xoay người, giấu hai hàng nước mắt hạnh phúc. Ngay lúc đó, ông bác sĩ trưởng khoa cùng kíp mổ lúc nãy đã đến bên giường bệnh của Bình. Ông trao cho Bình bó hoa Hồng đỏ thắm:
- Xin chúc mừng anh chị hội ngộ trong ngày Lễ Tình nhân đặc biệt này!
Người phụ nữ bị giật đồ cũng có mặt ở đó từ lúc nào. Chị lách qua các bác sĩ, đặt vào tay Yên hộp Socola vuông vức được bọc trong giấy bóng kính xinh xắn cùng chiếc nơ hồng rất dễ thương rồi quay sang nói với Bình:
- Gia đình tôi xin cám ơn anh, nếu không có anh thì chưa biết bao giờ tôi mới trả xong món nợ tiền dự án của nhà máy được. Tôi, tôi xin được đội ơn anh và xin biếu anh chị chút ít gọi là tấm lòng…
Không đợi người phụ nữ nói hết câu, Bình xua xua tay:
- Không đâu chị ơi! Không phải là tôi thì người khác cũng sẽ làm như thế thôi mà. Chị, chị thông cảm. Lính mà…
Phòng bệnh lắng lại trước câu nói của Bình. Như chợt nhận ra điều gì đó, Bình vội vàng nhắc vợ đang ngẩn tò te bên cạnh. Anh bảo chị mở phong Socola lấy ra chia cho mọi người:
- Nào, xin mời các anh, chị cùng ăn kẹo mừng ngày Lễ Tình nhân muộn với chúng tôi!
Nói xong, ngước qua Yên, anh nháy mắt:
- Lính mà em!
Việt Trì, những ngày đầu năm Nhâm Thìn
10/01/2012
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (47) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | February 09, 2012,13:54
|
Ký của Vũ Kim Liên
|
|
|
Những ngày đầu năm mới Nhâm Thìn, Hà Nội chìm trong đợt rét đậm kéo dài cùng với mưa xuân rả rích, đoàn cán bộ, hội viên Hội LH Văn học Nghệ thuật Phú Thọ do họa sĩ, Chủ tịch Đỗ Ngọc Dũng dẫn đầu “kéo quân” về Văn Miếu Quốc Tử Giám dự ngày thơ Việt Nam lần thứ X trong tâm trạng náo nức, hồi hộp chờ đón những sự kiện trọng đại mà Hội Nhà văn Việt Nam sẽ tổ chức trong khuôn khổ của Liên hoan thơ Châu Á -Thái Bình Dương lần thứ I. Không chỉ người Đất Tổ mà nhiều văn nghệ sĩ của các miền đất khác như Thái Nguyên, Hải Phòng, Hà Nam, Vĩnh Phúc, Cao Bằng, Thanh Hóa, Hà Nội, Ninh Bình và Hà Tĩnh cũng không kém phần hân hoan ngóng đợi chương trình thơ đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc diễn ra trên đất Thăng Long ngàn năm văn hiến. Ngay từ sáng 4/2 (tức ngày 13 tháng Giêng) hàng ngàn người yêu thơ Thủ đô cùng các tỉnh, thành và du khách nước ngoài đã tề tựu đông đủ trong sân Văn Miếu Quốc Tử Giám. Điều đó đủ cho thấy Ngày thơ Việt Nam lần thứ X đã thực sự là ngày hội thi ca của dân tộc - nơi nhen nhóm và dưỡng nuôi khát vọng hòa bình không chỉ của người Việt Nam mà còn là khát vọng của nhân loại tiến bộ. Đúng 8h sáng ngày 5/2 nhằm ngày 14 tháng Giêng, Lễ hội thơ Việt Nam lần thứ X được khai mạc trọng thể. Cùng với các thế hệ thi nhân Việt Nam, Ngày thơ Việt Nam năm nay còn có sự hiện diện của GS.TS Phạm Vũ Luận - Ủy viên TW Đảng, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo; ông Lê Như Tiến - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa giáo dục thanh, thiếu niên và nhi đồng Quốc hội; PGS.TS Nguyễn Hồng Vinh – Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận phê bình VHNT TW; lãnh đạo nhiều địa phương và đặc biệt, có sự tham dự của gần 80 nhà thơ ở 27 quốc gia, vùng, lãnh thổ châu Á - Thái Bình Dương cùng 40 nhà thơ tiêu biểu trong nước. Đây cũng là năm đầu tiên Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức Ngày thơ với sự tham gia của 10 tỉnh có truyền thống thi ca và gần 20 CLB thơ ở Hà Nội. Do vậy mà Ngày thơ Việt Nam lần thứ X càng trở thành Lễ hội thơ đúng nghĩa và giàu bản sắc vùng miền. Đèn lồng, cờ hội, pano rực rỡ và thảm đỏ trải suốt Văn Miếu và lượng du khách lớn nhất từ trước tới nay đã đến với Liên hoan thơ quốc tế châu Á - Thái Bình Dương và Ngày thơ Việt Nam. Bởi vì, nói như nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam trong lời khai mạc Ngày thơ Việt Nam lần thứ X "…Chăm lo cho sự phát triển thơ ca cũng chính là chăm lo cho đời sống tinh thần của mỗi cá nhân, mỗi xã hội và đất nước. Nó là chất keo tạo nên sự gắn kết con người với con người, dân tộc với dân tộc, quốc gia với quốc gia…" thì ý nghĩa của Ngày thơ Việt Nam năm nay càng trở nên long trọng bội phần! Như mọi năm, sân thơ chính vẫn cuốn hút người xem ngay từ phút đầu. Sau màn trình diễn sử thi "Đẻ đất đẻ nước" với dàn cồng chiêng vang vọng đất trời của bà con người Mường (Hòa Bình) cùng một số tiết mục hát Xoan đặc sắc của quê hương Đất Tổ Vua Hùng, chương trình đọc thơ mở đầu với hai bài thơ của Hồ Chủ tịch "Nguyên Tiêu" và "Cảnh rừng Việt Bắc". Tiếp đó, nhà thơ Giang Nam đã đọc bài thơ "Quê hương" từng đi vào triệu triệu tâm hồn học sinh Việt Nam, như sự tôn vinh xứng đáng các nhà thơ cách mạng. Những ngôi sao sáng trên thi đàn các nước như Agus R.Sarjono (Indonesia), Sukrita Paul Kumar (Ấn Độ), Susan Blanshard (Canada), Alice M.Suncua v.v. với phần trình bày bằng tiếng mẹ đẻ của chính các tác giả và phiên dịch tiếng Việt lần lượt mang đến cho người yêu thơ Việt Nam những tình cảm nồng nàn qua các tác phẩm của họ. Cả người trình bày cũng như người thưởng thức đều như say, như mê đi trước những lời thơ, cánh thơ trầm bổng đầy xúc cảm và vẻ đẹp tâm hồn của con người trước thiên nhiên và những biến đổi không ngừng của cuộc sống hiện đại.
Ngày thơ Việt Nam lần thứ X còn tôn vinh 80 năm phong trào Thơ Mới, mà người duy nhất còn lại hôm nay là nhà thơ Xuân Thâm. Triển lãm Thơ Mới với lời đánh giá trang trọng đã níu chân người xem ngay khi đặt bước qua Khuê Văn Các: "…Thơ Mới có công đầu trong việc đưa chữ quốc ngữ thành ngôn ngữ nghệ thuật của thi ca hiện đại. Có mười mấy năm mà làm được như thế, Thơ Mới thật đáng trân trọng". Các bức ảnh thi sĩ của phong trào Thơ Mới nổi tiếng, những bài thơ gắn với tên tuổi của họ đặt xung quanh giếng Thiên Quang, đưa mọi người ngược về một giai đoạn đặc biệt của thi ca Việt Nam như Xuân Diệu với "Yêu", Thâm Tâm với "Tống biệt hành", Huy Cận với "Ngậm ngùi", Chế Lan Viên với "Đêm tàn", TTKH với "Hai sắc hoa ti gôn" v.v. Màn thả 50 câu thơ hay của các thi nhân Việt Nam kết thúc sân thơ chính, nhưng sân thơ quốc tế vẫn tiếp tục rộn ràng trong tiếng đàn, tiếng sáo ngân vang. Được biết, năm nay sân thơ quốc tế với tiêu đề "Thơ trăm miền" đã thay cho sân thơ Trẻ, như một cách bày tỏ tấm lòng hiếu khách của người Việt với các thi sĩ nước ngoài. Các nhà thơ trong và ngoài nước cùng tận hưởng không khí thơ đầy lãng mạn. Mặc dù sắp đến giờ lên máy bay để về nước, nhưng Cyril Wong - nhà thơ và là ca sĩ trẻ của Singapore, vẫn hào hứng đọc thơ và khiến mọi người bất ngờ trước giọng hát tuyệt vời của anh. Nữ thi sĩ người Mỹ - Mary Croy, cũng làm nên sự thú vị bởi những tràng pháo tay bất ngờ vang dội khi tác giả xuất hiện với tà áo dài màu tím Huế cùng bài thơ "Sông Hương" mềm mại mà đắm đuối. Nhà thơ Nga - Anna Retijum duyên dáng; nghệ sĩ Joel Arnsten; TS. Goro Takano (Nhật); Guzal Begom và Azam Abidov (Uzbekistan)…cũng đã tạo nên những bất ngờ với người yêu thơ bằng những tác phẩm thơ mang dấu ấn riêng trĩu nặng thông điệp chung: Vì hòa bình thế giới! Cùng với các nhà thơ quốc tế, các nhà thơ Việt như Võ Thị Xuân Hà, Hữu Việt, Quế Mai, Xuân Thủy… các nhà thơ, tác giả thơ của Phú Thọ như Nông Thị Ngọc Hòa, Kim Dũng, Trần Thị Nương, Nguyễn Hưng Hải, Nguyễn Đình Phúc, Xuân Thu, Điền Ngọc Phách, Phạm Việt Đức cũng chuẩn bị tác phẩm để trình làng trong sân “Thơ trăm miền” góp phần giới thiệu về sự nghiệp thơ đất Tổ đến với người yêu thơ cả nước và khách nước ngoài. Sân thơ quốc tế còn đãi khách bằng các tiết mục nghệ thuật độc đáo như hát then, ca trù, quan họ, chầu văn…làm cho không khí của Ngày hội thơ thêm ấm áp và quyến rũ trước làn mưa xuân giăng mắc, phủ kín sân Thái Miếu và sân Thái Học. Đến với Ngày thơ Việt Nam lần thứ X tại Văn Miếu Quốc Tử Giám, các Hội VHNT của mười tỉnh, thành đều có gian trưng bày các sản phẩm văn học, nghệ thuật độc đáo của mình. Gian của Hội LH VHNT Phú Thọ trưng bày gần ngàn lượt tác phẩm từ thơ, văn xuôi, âm nhạc, kịch, mỹ thuật, nhiếp ảnh… của các thế hệ làm thơ, viết văn, sáng tác âm nhạc và nhiều lĩnh vực nghệ thuật khác. Nổi bật trong gian trưng bày là phiên bản trống Đồng Đền Hùng được trình bày một cách trang trọng, đã khơi gợi, thu hút rất nhiều lượt khách đến với Phú Thọ qua phần trình bày, giới thiệu của các nhà thơ, tác giả đất Tổ về miền đất cội nguồn, nơi có truyền thuyết Mẹ Âu Cơ đẻ ra bọc trăm trứng, nở trăm người con sau đó theo Cha Mẹ đi mở mang bờ cõi, chống lại giặc giã, dựng xây đất nước…cho tới ngày nay và nguyện gìn giữ, phát triển những giá trị văn hóa tinh thần đó đến muôn đời sau. Hàng ngàn lượt khách trong nước và quốc tế đã đến với gian sách của Phú Thọ, nhìn ngắm, nâng niu từng tác phẩm. Theo đó, nhiều tác phẩm văn chương, nghệ thuật của Phú Thọ đã lên đường cùng độc giả đến với các nẻo đường đất nước và lên máy bay theo khách quốc tế về xứ xở của họ. Cụ Lương Tử Miên – 80 tuổi – người con của quê hương Xô Viết Nghệ Tĩnh đang sinh sống ở thành phố Hồ Chí Minh nghe tin có ngày Hội Thơ lớn liền mua vé máy bay, bay ra Văn Miếu. Cụ đến Văn Miếu dưới sự trợ giúp của người em họ Lương Đức Kỳ và các bạn thơ Hà Đình Chung, Bảy Thi, Lê Trường Hưởng, Bạch Dương, Thanh Thủy…Họ đội mưa đến từ sáng sớm, dừng lại thật lâu trước gian sách của Hội Phú Thọ. Cầm trong tay cuốn “Thơ Đền Hùng”, cụ Miên lật từng trang sách, nheo mắt nhẩm đọc từng bài thơ trong đó. Cụ nói “Thơ Đền Hùng mang nhiều nét huyền thoại, tâm linh, đặc biệt gần gũi, gắn bó với người lao động vì nó phản ánh đúng đời sống của người lao động từ xưa đến nay”. Phó Chủ tịch Hội Đỗ Xuân Thu xúc động trước những tình cảm trân trọng mà cụ Miên dành cho đất Tổ. Anh đã trao tặng cụ cuốn thơ để cụ mang về thành phố Hồ Chí Minh làm kỷ niệm và cũng là dịp để cụ truyền đạt lại cho con cháu tinh thần thượng võ mà rất đỗi yêu mến thi ca của cha ông ta trên mảnh đất cội nguồn. Đến với Phú Thọ trong những ngày diễn ra Lễ hội Thơ lần thứ X còn có rất nhiều các đồng chí lãnh đạo ở Trung ương, các tỉnh, thành, các Giáo sư, Tiến sĩ như Bộ trưởng Bộ Giáo dục đào tạo Phạm Vũ Luận, PGS-TS Hồng Vinh – Phó Chủ tịch Hội đồng LLPB VHNT Việt Nam cùng những nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của đất nước như Hữu Thỉnh, Nguyễn Trọng Tạo, Đoàn Thị Ký, Nguyễn Phan Hách.v.v. Các đại biểu, khách quý đã dành nhiều tình cảm chân thành cho Phú Thọ và những ấn tượng khá sâu sắc trước những thành tựu về văn học, nghệ thuật mà con cháu các Vua Hùng đã tạo dựng nên trong cuộc sống hôm nay trên cơ sở vốn quý mà cha ông để lại. Bằng chất giọng trầm khàn của người Quảng Đông Trung Quốc, Chu Tường trong đoàn du khách đến thăm Văn Miếu hôm đó đã ghé lại gian sách của đất Tổ và thì thầm vào tai người bạn gái Việt Nam đi cùng sau khi anh lựa cho mình cuốn “Truyền thuyết Hùng Vương” và “Phú Thọ miền đất cội nguồn”: “Mình phải đi Phú Thọ thăm khu di tích Đền Hùng để biết các ông Vua tổ của Việt Nam ngày xưa cai quản đất nước như thế nào…”. Người bạn gái đi cùng Chu Tường nhoẻn cười, rồi cô chỉ vào mấy mấy đào Xoan Phú Thọ hỏi “Anh thấy đào Xoan Phú Thọ có xinh không?”. Chu Tường tủm tỉm “ Xinh và hát có duyên lắm!”. Cũng nhân dịp này, Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức trao giải thưởng hai năm 2010 và 2011 của Hội cho 11 nhà văn, nhà thơ, tác giả có những sáng tác tiêu biểu trong cả nước; đồng thời trao tặng thưởng cho 3 nhà thơ, nhà văn, dịch giả có nhiều đóng góp cho sự nghiệp văn học Việt Nam. Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam – nhà thơ Hữu Thỉnh đã trao bằng khen cho 10 tỉnh, thành tham gia Lễ hội thơ Nguyên tiêu lần thứ X. Trước đó, Liên hoan thơ Châu Á Thái Bình Dương đã thắp sáng ngọn lửa thi ca cả bầu trời Hạ Long thơ mộng cùng với hoa đăng và lung linh đèn nến của “Dạ hội thơ” với các nghi lễ trang trọng cũng đã được tổ chức hoành tráng trong sân Thái Miếu với sự chứng kiến của hàng ngàn du khách yêu thơ đến từ mọi miền Tổ quốc và quốc tế. Những ngày Lễ hội Thơ kết thúc trong dư âm trong trẻo, tưng bừng của hồn thơ dân tộc lai láng chảy trong dòng chảy cùng thơ ca thời đại mang thông điệp vì một thế giới hòa bình, vì ngày mai tươi sáng. Mỗi người yêu thơ nhận lấy và mang về những ký ức đẹp từ sân thơ Văn Miếu Quốc Tử Giám và nét thanh tao, quyến rũ của mùa xuân Hà Nội. Phố Ông đồ tràn ngập mực tàu, giấy đỏ. Các ông đồ trong trang phục áo the khăn xếp, gập người viết chữ Nho, thư pháp tặng người yêu thơ mang về cho người thân của mình trong giây phút chia tay lưu luyến bịn rịn hẹn mùa xuân sau gặp lại khi hoa đào bừng nở trên đất kinh kỳ.
Việt Trì, ngày 6/2/2012 tức Rằm tháng Giêng Nhâm Thìn VKL
|
|
|
|
|
|
|
|
Đường dẫn cố định | góp ý (64) | Trackbacks (0)