Sống là để yêu
Thơ | vukimlien | January 27, 2012,10:01
Vũ Kim Liên
TỰ KHÚC MÙA XUÂN
Xuân về trong miên man câu hát
Khúc tình ru lai láng bờ môi
Đào cúc hồng mai đua sắc thắm
Thèn thẹn trao duyên giữa đất trời
Người người vui bước đón xuân tươi
Tay nắm tay mắt chìm trong mắt
Hương đời dâng men rượu nồng say
Như tự thuở hồng hoang chất ngất
Xuân khép lại tháng ngày tất bật
Những toan lo hối hả đời thường
Dâng lộc biếc cho đời mật ngọt
Cho yêu tin tìm chốn đi về
Xuân lấp lánh nụ cười con trẻ
Mơn man trên tóc những mẹ già
Thôn nữ núm đồng tiền rực lửa
Ngực trai làng vồng nở đuốc hoa
Giữa mênh mang hương sắc chói lòa
Mình tôi lẻ bóng với xuân thôi
Người tôi đợi chưa về trước cửa
Nỗi niềm riêng ứ nghẹn con tim…
Việt Trì, 22/01/2012
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (28) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | January 18, 2012,08:21
HAPPY NEW YEAR NHÂM THÌN
2012!
MÙA XUÂN CỦA MẸ
Tản văn của Vũ Kim Liên
Dạo còn nắng nóng, mẹ nhìn sao Tua rua và bảo mùa đông năm nay đến muộn nhưng sẽ lại rét đậm, rét hại cho mà xem! Nghe mẹ nói vậy, tôi chỉ cười trừ: Mẹ già thật rồi! Không hiểu mẹ có nghe được những tiếng lủng bủng ấy trong đầu tôi không mà giơ hai ngón tay guộc gầy, xương xẩu lên cốc vào trán tôi kèm theo lời mắng yêu: Cha bố cô, đã không biết lại còn nghi ngờ mẹ…!
Thời gian trôi nhanh. Mới đấy mà mùa đông đã tới. Gió heo may đến tự lúc nào, phà hơi lạnh vào da thịt như chọc ghẹo, nô đùa với những búi dây thần kinh đang chơi trò ú tìm trong từng thớ thịt. Rùng mình, tôi kéo cao cổ áo, dỏng tai về phía cái loa công cộng treo trên nóc trụ sở phường. Đài báo đêm nay gió mùa đông bắc về lót đường cho áp thấp nhiệt đới sẽ tới. Mẹ lụi cụi đi ra ngõ sau, rút từng búi rơm nhỏ bỏ vào mủng rồi lại lọ mọ bê mủng đi vào bếp.
Tiếng là ở thành phố, nhưng nhà mẹ lại ở mãi trong ngõ sâu, từng là lối đi ra cánh đồng làng nay đã được san ủi bằng phẳng và từ đó mọc lên mấy dãy nhà xưởng, chiều chiều hờ hững phun khói lên trời. Xóm làng xưa của mẹ giờ lên phố xá, ánh điện chiếu sáng lung linh từ đầu ngõ tới cuối hẻm, vắng bặt tiếng mõ trâu khua lốc cốc mỗi khi chúng rậm rịch bốn cái chân và khua khoắng cái đuôi xua lũ mòng, lũ muỗi. Bà con chòm xóm lên nhà ba, bốn tầng, mẹ vẫn khư khư giữ nếp nhà ngói cũ kỹ hai buồng ba gian và chái bếp thổi rạ ngày nào. Ngay cạnh bếp, mẹ vẫn để nguyên cái bể xi măng được xây trước ngày anh cả nhập ngũ, cạnh đó là hai cây cau già trổ thẳng lên trời cao xòa bóng xuống khoảng sân nhỏ đìu hiu đôi chậu cảnh. Cái bể xi măng ấy ngày xưa dùng chứa nước mưa, nay không còn nước mưa nữa thì chứa nước máy, mẹ bảo thế, đập đi phí lắm, anh cả về lại không có chỗ vục nước tắm! Anh cả hy sinh đã lâu nhưng trong thâm tâm mẹ vẫn đinh ninh anh còn sống, nên nhất định không cho phá cái bể nước. Mẹ quý cái bể lắm, ngày nào cũng quét dọn sạch sẽ, trải cả nilon lên nóc bể để nó khỏi bị mưa dầm tháng chạp làm hỏng mái. Mẹ không dùng gáo nhựa, cũng chẳng dùng gáo nhôm, cứ sọ dừa mà múc nước như thể không có gáo dừa thì nước sẽ mất ngon đi vậy…
Bê mủng rơm vào bếp, mẹ xòe hai bàn chân chặn lên từng búi rồi bện thành những con cúi, khoanh tròn lại đặt vào góc khuất sau bể nước làm chỗ nằm cho con vện. Mẹ bảo, con vện này khôn lắm, rét là nó không ngủ được, phải làm cho nó cái nệm chứ cho nó nằm nguyên rơm như thế sẽ gây ngứa ngáy, khó chịu. Nó mà không nằm yên thì mẹ cũng không nằm yên được. Nhiều đêm nghe nó ư ử tâm sự với bóng đêm, mẹ lại xách đèn ra ngồi bên cạnh. Âu yếm vuốt ve con vện cho đến lúc nó nằm im không rên rẩm nữa thì mẹ mới vào giường nằm.
Tết này con vện tròn mười tuổi, nó là quà tặng của tụi cháu ngoại khi chúng được về quê ăn tết cùng bà ngoại. Vện gắn bó với mẹ như hình với bóng, mẹ đi đâu nó theo đấy. Thế mà đúng vào hôm tết ông Công, ông Táo vừa rồi mẹ đã phang cho nó hẳn một cây gậy vào lưng. Số là nó thấy con chuột nhắt đang tranh thủ sự vắng mặt của bà lân la đến định làm thịt rá gạo nếp mẹ vừa xáo gấc để đồ xôi. Vện ta bắt gặp cảnh tượng đó, nhẹ nhàng đi tới, rồi phốc một cái, nó bổ hai chân trước xuống lưng con chuột nhắt, quắp chặt. Cũng chính cú phốc của nó mà rá gạo nếp lật nghiêng xuống, tung tóe khắp nơi. Mẹ chỉ kịp quơ một nhát gậy…Con vện rú lên, oằn lưng xuống nhưng vẫn không chịu rời con chuột. Nó cụp đuôi nhưng đôi mắt nó ngước lên nhìn mẹ, rỉ nước. Mẹ ngồi thụp xuống lần tay lên lưng con vện đang run rẩy bên cạnh: Khổ thân mày, ai bảo mày làm đổ nếp của bà, làm sao xôi kịp cho bác cả về ăn bây giờ??? Vừa nói mẹ vừa ôm vện vào lòng, khóe mắt mẹ lăn ra từng giọt nước chát mặn.
Sáng 29 tết, tôi về qua nhà, mang cho mẹ cành đào và mấy cặp bánh đặt mua ngoài chợ. Mẹ bảo: Mẹ không thích bánh chợ, mẹ phải gói bánh chưng chờ anh cả mày về chứ, với lại anh cả chỉ thích ăn bánh mẹ nấu thôi! Biết tính mẹ đã nói là làm, tôi lẳng lặng đi lau lá và cùng mẹ chuẩn bị đồ gói bánh. Đôi tay mẹ còn khéo lắm. Từng chiếc bánh vuông vắn, no tròn, xanh mướt qua tay mẹ nhìn thật hấp dẫn, chẳng bù cho tôi cứ lóng nga lóng ngóng khiến cho gạo đỗ lẫn lộn. Thấy vậy, mẹ cầm túm lạt, khẽ quất vào tay tôi: Dân thành thị rồi, quên hết những động tác mẹ dạy rồi ư? Con vện bên cạnh dụi dụi cái đầu vào hông mẹ, ý chừng như đang ghen cùng cô chủ. Loáng cái mẹ đã gói xong mươi chiếc bánh, xếp vào nồi và nổi lửa. Tiếng than củi cháy lép bép, réo rắt làm nền cho những ngọn lửa uốn lượn đều khắp đáy nồi. Mẹ ra vườn nhổ lấy vạt mùi rửa sạch cả rễ mang vào vần bên bếp than rực lửa. Năm nào cũng vậy, mẹ để dành hẳn một luống rau mùi để đến tết mang vào nấu nước tắm. Mẹ bảo tắm nước mùi không chỉ thơm tho, sạch sẽ mà còn để xua đuổi tà khí, xua đuổi những điều không may mắn, đón cái trong lành, bình an trở lại.
Bên nhà hàng xóm, tiếng lợn kêu eng éc váng cả bầu không khí nửa phố nửa làng. Mẹ vươn tấm lưng còng, rủ rỉ: Phải thế chứ, Tết nhất mà không có tiếng lợn kêu thì còn gì là Tết nữa! Vừa nói mẹ vừa đưa tay lên quết quết trầu trên miệng, nở nụ cười móm mém.
Mưa bụi lay phay làm bật lên vô số lộc non trên những cành đào, cành hồng trước cửa. Từng nụ đào hồng tươi chúm chím trong gió xuân. Mẹ khăn nhung, áo bông xúng xính dâng cặp bánh lên bàn thờ và cung kính chắp tay trước ngực. Trên ban thờ mẹ bày mâm ngũ quả, những quả chuối tiêu xanh sậm vươn những ngón tay gầy ôm lấy quả bưởi vàng suộm, mấy quả cam canh xen lẫn với quất và lựu đỏ. Mùi trầm lan tỏa trong không gian, bâng khuâng níu giữ đôi bờ thời gian giữa cái cũ và cái mới. Đôi mắt mẹ sáng lên những ánh nhìn kỳ diệu khi bắt gặp đôi mắt cha và anh cả đang mỉm cười sau làn khói hương phảng phất. Mẹ lầm rầm trò chuyện, mời gọi tổ tiên, chồng, con về ăn tết. Khấn vái xong xuôi mẹ đi ra ngõ, mở rộng cánh cổng gỗ cũ kỹ rồi ngắt mấy đóa ngâu về đặt giữa cơi trầu. Ngày xưa mẹ chồng của mẹ vẫn thường làm như vậy, trầu têm ủ bên cạnh hoa ngâu sẽ cho hương vị của miếng trầu thêm nồng nàn, say ngây ngất.
Lần giở cái tráp sơn son đã sờn màu, mẹ lấy ra những đồng tiền lẻ mới tinh, cẩn thận gấp đôi lại và cho vào những chiếc bao lì xì màu đỏ đã chuẩn bị sẵn. Chỉ ngày mai thôi, ngày mai là mồng Một Tết, lũ cháu ngoại sẽ ùa về thăm bà, có đứa còn mang theo cả chắt con về ăn Tết với cụ. Từng đứa, từng đứa khoanh tay kính bà sức khỏe cùng năm mới an khang, phúc lộc dồi dào. Rồi chúng vây quanh bà, chìa tay đón những chiếc phong bao này cùng với những tiếng cười ấm áp, chan chứa yêu thương.
Trời vẫn rét đậm. Sương buông bảng lảng ngoài thềm. Mẹ vào nhà lấy tấm áo len cũ của đứa cháu khoác vào người con vện, cẩn thận buộc từng nút dây cho nó. Con vện vui mừng, miệng không ngớt rên ư ử. Bỗng chốc nó sủa lên một tiếng to rồi rối rít quẫy đuôi chạy vọt ra cổng. Mấy đứa trong chi đoàn thanh niên đến thăm mẹ, chúng tranh nhau đứa thì trò chuyện, đứa cầm cái chổi quét sân, đứa lau bể nước, đứa cời mạng nhện trong buồng…Con vện lùng bùng trong cái áo len màu tím, phấn khởi chạy lăng xăng trong nhà ngoài vườn. Dường như nó cũng ý thức được là Tết đã về.
Mẹ lạch xạch theo tụi thanh niên. Trông mẹ như trẻ ra, khỏe hơn mọi ngày, cái miệng móm mém không ngớt cười. Mẹ đang nghĩ tới ngày mai, nghĩ tới bọn trẻ. Thời khắc đang từ từ chuyển động. Lòng mẹ trào dâng niềm cảm xúc xốn xang, lưu luyến.
Mái tóc bạc trắng của mẹ lấm tấm những hạt mưa xuân lấp lánh.
Ngày cuối năm sắp tàn. Giao thừa đang đến gần!

Việt Trì - Những ngày cuối năm 2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (68) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | January 11, 2012,15:35
Vũ Kim Liên
NÓI CÙNG CON
(Cho các con)
Làm mẹ rồi mới làm thơ
Ru con đi hết bến bờ nhân gian
Đi từ khó nhọc gian nan
Lời thơ mẹ cứ mênh mang đất trời
Lắng trong tiếng mẹ ru hời
Có con gà, có mây trôi, nắng vàng
Có con đường nhỏ dọc ngang
Đưa con tới lớp mở trang sách hồng
Lời thơ mẹ cứ bềnh bồng
Lênh khênh cùng với chất chồng mưu sinh
Ru con là mẹ ru mình
Dù gian khó mãi chân tình thẳng ngay
Yêu con mẹ vẫn ngày ngày
Làm thơ góp chút hương say cho đời./.
Việt Trì, 07/12/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (38) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | January 06, 2012,08:23
Vũ Kim Liên
XUÂN ƠI !
Về rồi đó phải không
Ơi cái gió hanh hao thổi dọc sông Hồng
Mơn man phù sa lớp lớp
Hoa cải trổ vàng bông rưng rưng đôi cánh mỏng
Len lén thả bùa lên những vòm xanh
Cây chợt thức nghe tim mình ứ nhựa
Sầu Đông bung cánh tím
Xuân rực hồng
Nao nức mùa sang
Ta bàng hoàng
Chợt nhận ra em
Chúa xuân ơi, xin mãi nồng nàn!
VT, trưa 05/01/2012
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (58) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | January 03, 2012,11:45
ĐẦU NĂM KHAI BÚT
Đầu năm khai bút khai văn
Cầu mong mọi sự khang an đủ đầy
Trước là cho mẹ cho thầy
Sau cho con cháu một bầy ríu ran
Xuân về trong xóm ngoài làng
Ấm êm thơm thảo mùa vàng đầy sân
Nhâm Thìn thêm lộc bội phần
Bạn văn múa bút đón xuân tưng bừng
Làng Log hòa khúc ca chung
Hân hoan lời chúc vui cùng nước non.
Việt Trì, năm mới Nhâm Thìn
03/01/2012
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (44) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | December 28, 2011,16:44
Vũ Kim Liên
NGƯỜI YÊU ĐI LẤY CHỒNG
Người yêu đi lấy chồng rồi
Thu còn dang dở phận người nổi nênh
Băng qua bao thác bao ghềnh
Mong em trọn vẹn công lênh mẹ thầy
Tình anh dẫu có nồng say
Cũng xin gửi lại thu ngày em đi
Đời người bao cuộc thiên di
Cầu cho em đạt những gì em mơ
Ngọt ngào hạnh phúc mong chờ
Trăm năm bền chặt duyên tơ mặn nồng
Còn anh về lại bằng không
Tấc lòng lữ thứ qua sông nhớ đò
Thôi về bên ấy chăm lo
Cho người ta để ấm no lấy mình
Cũng đừng đắm đuối chút tình
Duyên xưa nghĩa cũ chỉ mình anh thôi
Tiễn em mấy dặm bồi hồi
Bờ đê hờ hững mây trôi thẫn thờ
Phong trần dạo gót bơ vơ
Thương mình sao lại ngác ngơ giữa đời
Hồn nhiên em bước bên người
Nào hay anh phải ngậm cười xót xa
Dặn lòng em của người ta
Đừng vương vấn nữa kẻo mà đau em
Ngày mai em nhé ấm êm
Anh xin làm giọt sương đêm tặng người!
Việt Trì, đêm 27/ 12/ 2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (57) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | December 22, 2011,20:36
MÙA VU LAN
Truyện ngắn của Vũ Kim Liên
Nó lảo đảo đến bên gốc cây sấu già. Khi còn cách gốc sấu vừa một sải tay, hai đầu gối nó khuỵ xuống. Đôi tay chới với đưa về phía trước. Mắt nó ngầu đỏ, hoang dại:
- Mẹ ơi!
Nó hét lên và cứ thế lết đến ôm chặt lấy gốc sấu.
* * * * *
...Khi mẹ nó sinh em gái, bố nó xin ở đâu hai cây sấu về trồng trong mảnh vườn nhỏ. Ông bảo để em lớn có chỗ cho nó buộc võng ru em. Em nó lên ba tuổi, hai cây sấu cũng lớn dần. Không may một cây bị sâu đục thân, bố nó đành chặt bỏ để cứu cây còn lại. Không có nơi buộc võng nhưng ngày ngày nó vẫn đưa em ra chơi dưới bóng mát của tán cây.
Bố nó thường xuyên đi công tác xa. Mẹ tối ngày bận rộn với mấy sào ruộng, khi thì rầy nâu, lúc bọ xít, chẳng mấy khi quan tâm tới nó. Em gái nó lớn lên được đưa vào nhà trẻ, rồi đi học. Cu cậu bỗng nhiên thất nghiệp. Tiếng là con nhà làm ruộng nhưng nó không hề phải chân lấm tay bùn. Được cái sáng dạ nên bố, mẹ ưu ái dành thời gian cho nó học mà không bắt lao động sớm như bạn bè cùng trang lứa. Ngày nào cu cậu cũng ba lô, đồng phục đạp xe đến trường. Mải làm ăn lại vướng bận con nhỏ nên bố mẹ cho nó được tự do học hành...Bỗng một hôm cô giáo chủ nhiệm tìm đến nhà. Nó không ở nhà. Một mình mẹ nó đang lui cui xúc lúa ra phơi. Không biết cô nói gì mà mặt mẹ nó biến sắc, ngồi không vững phải dựa vào vai cô giáo.
Nó bỏ học đã lâu.
Ngày nào nó cũng ra khỏi nhà và trở về đúng giờ. Nhưng nó không đến lớp. Bao nhiêu thóc, lúa của mẹ cho đóng học đều được nó quy vào các trò chơi tiêu khiển trên màn hình máy tính. Hai bàn tay có những ngón dài xinh như tay con gái của nó lướt nhẹ trên bàn phím, điêu luyện như nghệ sĩ chơi đàn Piano. Thôi thì đủ các loại hình, các trò chơi mới, cũ nó đều thông thạo và chiến thắng không mấy khó khăn. Nó quen rất nhiều bạn trên mạng. Tụi bạn tôn nó là game thủ xuất sắc, là đại ca trên màn hình. Từ điện tử, nó nghiện hút lúc nào không hay...
Bất ngờ và quá thất vọng vì con, bố mẹ nó ra sức khuyên nhủ, động viên rồi thì cả roi vọt...cũng không làm nó lay chuyển.
Nó bị đuổi học.
Bố xin nghỉ việc để ở nhà thuyết phục nó đi cai nghiện. Nó hứa và rồi nhân lúc bố ra đồng, nó trèo cửa sổ trốn ra ngoài. Mẹ nó vốn có tiền sử bệnh viêm đa khớp mãn tính, quanh năm bùn lầy lại thêm suy nghĩ, lo lắng vì con nên đổ bệnh. Bố nó khăn gói quả mướp đi tìm con. Gần một năm trời, ông mới dong được nó về. Mẹ nó hai mắt trũng sâu, nước da và làn môi tím ngắt ra đón. Nó chỉ hất hàm mà không hề chào mẹ một tiếng.
Cơm nước xong, mẹ nó bảo:
- Con đã về thì ở nhà với bố, mẹ, với em. Đừng đi nữa...
- Ông bà có tiền cho tôi chích không?
- Bố mẹ không có tiền, tài sản nhà mình cũng không có gì đáng giá. Nhưng để giúp con cai nghiện thì dẫu có phải bán nhà, bố mẹ cũng bán.
- Tôi không cần. Cũng chẳng cai kiếc gì cả!
Nói rồi, nó vùng vằng, xô ghế đứng dậy. Vớ cái mũ bạc phếch của bố móc trên tường đội lên đầu rồi lao ra sân.
- Con ơi, đứng lại. Ở nhà có bố, có mẹ con ơi!
- Mẹ kệ tôi. Tôi không thể sống mà không có gì để chích!
Và, nó bỏ chạy. Mẹ nó lao theo. Qua khoảng sân hẹp, bà chới với, đổ người vào gốc sấu. Miệng còn ú ớ:
- Con ơi!
Nó ngoái đầu nhìn lại. Nhưng không kịp nữa. Mẹ nó gục xuống. Hai tay bà bấu chặt vào thân cây.
Bà đã ra đi sau một cơn đau tim đột ngột. Hôm ấy, nhằm đúng ngày mưa ngâu...
Xong ba ngày tang ma cho mẹ, nó cho 2 bộ quần áo nhàu nhĩ vào ba lô. Thắp cho mẹ tuần hương rồi nó đến bên bố:
- Con xin phép bố cho con lên trại.
Bố nó ngước đôi mắt thất thần lên nhìn nó:
- Con đi đâu?
Nó cúi gằm mặt, tránh cái nhìn của bố:
- Con phải đi cai nghiện bố ạ!
- Để bố thu xếp việc nhà rồi bố con mình cùng đi!
- Không cần đâu, con lớn rồi. Bố ở nhà hương khói cho mẹ con và lo cho em ăn học. Nó sắp tốt nghiệp. Tự con đi được rồi.
Ba năm cai nghiện kết hợp với cải tạo lao động ở Trung tâm 05, nó không một lần về thăm nhà. Thêm hai năm học nghề. Khi biết chắc chắn mình có thể làm lại được cuộc đời, nó trở về quê. Em gái nó đã là sinh viên năm cuối đại học. Bố nó được nghỉ chế độ trước tuổi nhưng tóc ông đã bạc, đôi chân không còn nhanh nhẹn nữa...
* * * * * *
...Rằm tháng Bảy. Nó theo các vãi lên chùa. Lần đầu tiên nó đến cửa Phật. Ngực nó cài bông hoa trắng. Tay ôm bó hoa huệ lớn. Lần đầu tiên nó biết trên đời này còn có ngày Lễ Vu lan. Lòng nó chất chứa sự ân hận và niềm hối tiếc. Nó xin sư cụ trụ trì cho được làm lễ báo hiếu cho mẹ. Nó quỳ rất lâu dưới chân Đức Phật Tổ. Hai tay cung kính chắp trước ngực. Nó sám hối. Nó lầm rầm cầu nguyện. Nó cầu xin vong hồn mẹ ở nơi suối vàng tha thứ cho tội lỗi mà nó đã gây ra. Mùi hương trầm toả ngát. Linh thiêng. Nó thấy mẹ mỉm cười và đưa tay vẫy nó. Định lết lại nhưng mẹ nó đã xua tay. Sống mũi nó cay cay...
- Mẹ ơi! Con về báo hiếu mẹ đây!
Rồi nó gục xuống, phiêu du. Mẹ âu yếm xoa đầu nó:
- Quay đầu là bờ con ạ!
Một bàn tay run run đặt lên vai nó. Người cha, mái đầu bạc trắng ngồi ngay ngắn bên cạnh từ lúc nào mà nó không hề biết. Ông khẽ đứng dậy:
- Về thôi con! Lễ xong rồi. Vu lan sang năm cha con mình lại lên chùa con ạ!
Nó cúi đầu. Nín lặng.
Về đến ngôi nhà có cây sấu lẻ bạn. Nó bỗng nhớ mẹ da diết...
VKL
(Văn nghệ Đất Tổ)
Đường dẫn cố định | góp ý (30) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | December 16, 2011,07:57
Vũ Kim Liên
NHƯ LÀ SƯƠNG KHÓI...
( Cho T - người bạn thân thiết nhất của tôi nhân 100 ngày anh bỏ đi)
Người đi đã một trăm ngày
Bỏ tôi lại với tháng ngày lẻ loi
Chỉ còn ảo ảnh xa xôi
Như là sương khói vần trôi qua trời
Đau lòng tôi quá người ơi
Khóc than lầm lụi nỗi đời bạc phai
Bên nhau suốt chặng đường dài
Tri âm tri kỷ một hai tỏ tường
Người buồn tôi xót xa thương
Người vui tôi cũng được nhường phần vui
Tâm tư bao chuyện bùi ngùi
Đắng cay cũng có niềm vui cũng từng
Bao phen mặn muối cay gừng
Có nhau vận hạn ta cùng xẻ chia
Ngờ đâu đến một ngày kia
Không lời từ tạ người lìa xa tôi
Mặc lòng nước mắt tuôn rơi
Người đi mang trái tim tôi theo cùng
Thế là đứt sợi tương phùng
Thuyền kia rời bến chẳng cùng buông neo
Thế là lỡ một nhịp chèo
Người xuôi chuyến cuối thả heo may về
Tim bầm ruột héo tái tê
Một trăm ngày quá tràn trề đau thương
Người ơi bạc một con đường
Bao giờ quên được thê lương kiếp này…
Người đi
Đã một trăm ngày!
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (51) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | December 11, 2011,20:57
Vũ Kim Liên
BÃO
Chiều nay tin bão xa
Cơn bão về khẩn cấp
Đang mê mải nơi nào
Về kịp không anh hỡi?
Ra vào em mong đợi
Lòng phấp phỏng âu lo
Đường xa đầy diệu vợi
Đừng vội về bão ơi!
Em van vái phật trời
Cho bão kia ngừng thổi
Anh trở về nguyên vẹn
An lành trong tay em
Hết ngày lại tàn đêm
Em bồn chồn thao thức
Mưa ngừng rơi, gió lặng
Bão lòng em lên ngôi…
Nước mắt em cạn rồi
Không còn rơi được nữa
Cơn bão trời đã tạnh
Và bão đời… lại giăng!
Viết trong cơn bão số 5.
11/10/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (46) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | December 05, 2011,07:48
Vũ Kim Liên
HOÀI NIỆM
Hai mươi năm trước
Anh chở em đi trên con đường đầy bụi
Đôi môi mọng chẳng cần chi son phấn
Mắt em cười lóng lánh những vì sao
Anh yêu em từ cái nhìn sâu thẳm
Nét đoan trang hiền thục dịu dàng
Giữa bề bộn âu lo cơm áo gạo tiền
Em vẫn hát
Gian khó có là chi
Bởi trong em có một vầng mặt trời tâm hồn luôn tỏa sáng
Mãi hồn nhiên trong trẻo lạ kỳ
Chẳng buồn phiền dù chỉ phút giây thôi…
Rồi một ngày anh phải đi xa
Con đường bụi đỏ chia ta thành hai nửa
Cuộc hành trình số mạng dắt anh xa dần kỷ niệm
Hai mươi năm sau
Tình cờ gặp lại em trên con đường cũ
Không có vì sao nào đi lạc
Mắt em thôi sáng long lanh
Bên anh như một người xa lạ
Trái tim em đông lạnh mất rồi
Hai mươi năm vật đổi sao dời
Bổn phận biến em thành người khác
Tìm đâu tiếng cười lý lắc
Ngày nào chan chứa tim anh
Và đâu ánh nhìn bỏng rát
Thiêu anh cháy nửa đời người
Thôi em nếu là số phận
Thì xin vẫn cứ dịu dàng
Vẫn thơm như làn gió thoảng
Để anh neo giữ suốt đời…
Đêm buồn 02/12/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (48) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | November 28, 2011,10:51
ĐÊM TRẮNG
Truyện ngắn của Vũ Kim Liên
Bước chân vào nhà, tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy chị gái mình đang ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay thay cho việc cặm cụi bên chiếc máy may như thường ngày. Tôi rón rén lại gần, định bụng nhòm trộm xem chị viết gì trong đó. Bất chợt chị ngẩng lên, đôi mắt đen sâu thẳm chan chứa nét cười lấp lánh. Chị tôi không đẹp nhưng có duyên, người đối diện thường bị hút hồn bởi đôi mắt sâu luôn ẩn chứa một nỗi buồn. Vậy mà hôm nay, đôi mắt ấy long lanh, tươi tắn đến kỳ lạ. Hẳn là chị đang có chuyện gì đó rất vui.
- Cậu tò mò phải không?
Bị bắt quả tang, tôi bối rối chữa thẹn:
- Đâu có, em chỉ định đùa chị tí thôi. Mà sao hôm nay chị vui thế?
Chỉ chị vào chiếc ghế, bảo tôi ngồi xuống rồi thong thả lấy cho tôi cốc nước.
- Cậu uống nước đi. Hôm nay có rảnh thì ở lại ăn cơm với chị.
- Em chỉ định ghé qua xem chị có cần gì không, nhà em và bọn trẻ đang đợi ở nhà.
- Ở lại đây với chị. Bữa nay chị có chuyện muốn nói với em!
Tôi ngoan ngoãn nghe lời chị như xưa nay vẫn từng ngoan ngoãn mỗi lần chị dạy bảo điều gì đó.
- Công ạ, chị muốn làm mẹ. Em thấy thế nào?
...
Tưởng mình nghe nhầm, tôi nhìn thẳng vào mắt chị. Như hiểu ý, chị quả quyết nhắc lại: Chị muốn làm mẹ, em hiểu chứ?
Tôi nắm chặt bàn tay chị. Đôi tay bé nhỏ, đầy vết chai sạn vì đã thay cha, mẹ nuôi dạy tôi gần hai chục năm trời. Cha mẹ tôi rủ nhau khuất núi lúc tôi mới 14 tuổi còn chị vừa bước vào tuổi 18. Tôi yêu kính và biết ơn chị, biết ơn đôi bàn tay lam lũ của chị đã cho tôi mọi thứ trên đời.
- Đêm qua anh ấy trở lại. Bọn chị đã nói với nhau những gì cần nói của mười năm qua. Giờ thì chị rất yên tâm!
- Anh ấy quay lại?
- Ừ, quay lại. Đúng hơn là trở lại như lời hứa!
* * * *
Tôi có biết lời hứa hẹn của họ cách đây mười năm về trước, khi mà tôi còn đang ngồi trên ghế trường đại học. Hồi đó anh Lê và chị Thành tôi say nhau lắm. Nhưng gia đình anh Lê không đồng ý cho anh, chị đến với nhau vì họ ái ngại trước hoàn cảnh côi cút của chị em tôi. Vốn rất thông minh, chị ý thức được hoàn cảnh của mình sẽ khó lòng thuyết phục được gia đình anh. Dù rất yêu anh nhưng chị tôi vẫn nói lời chia tay, từ tạ mối tình đầu cháy bỏng những đam mê và khao khát về một ngôi nhà bé nhỏ nép mình dưới những vòm cây sao cùng những đứa trẻ bi bô cất tiếng nói đầu đời ngọng nghịu, dễ thương...
Sau một thời gian dài thuyết phục bố mẹ không được, anh Lê bèn rủ chị tôi trốn đi một nơi nào đó thật xa để xây dựng hạnh phúc với nhau. Nhưng chị tôi đã khước từ lời đề nghị của anh. Chị bảo: Anh đi đi, em cầu mong cho anh tìm được hạnh phúc. Em không đi được, còn thằng Công nữa, chị em em không thể sống xa nhau...
Anh nói: Chúng mình mang cả thằng Công trốn đi!
Chị lắc đầu: Nó đang đi học, tương lai của nó còn dài. Trước khi bố mẹ nhắm mắt, em đã hứa sẽ bằng mọi cách nuôi dạy nó nên người. Em không đành lòng để nó khổ như chúng mình được. Anh đi đi, nếu sau này không tìm được hạnh phúc, anh hãy quay về. Em sẽ đợi!
Biết tính chị tôi đã quyết thế nào là làm như thế. Anh ngậm ngùi chia tay chị với lời hứa: Mười năm nữa anh sẽ trở về tìm em!
Thế rồi anh bỏ làng vào mãi tận miền Trung. Ở đó, anh làm công nhân cho một Công ty chế biến thuỷ sản bên bờ biển Nha Trang đầy thơ mộng.
Từ ngày anh Lê bỏ nhà ra đi, chị tôi sống lặng lẽ, thu mình bên chiếc máy khâu kiếm tiền nuôi em ăn học. Đôi mắt chị đã buồn giờ càng buồn hơn. Suốt ngày chị cặm cụi cắt may, bao yêu thương chị trao gửi cả vào từng đường kim mũi chỉ. Người làng không mấy khi thấy chị mỉm cười, trừ những lúc tôi về nhà và mang cho chị kết quả học hành khá tốt cùng những lá thư khen của nhà trường. Thời gian nặng nề trôi đi. Nhờ có chị, tôi tốt nghiệp đại học và tìm được việc làm gần nhà. Nhiều chàng trai đến cửa hàng để ngắm chị hơn là để may quần áo. Cũng có đôi người ngỏ lời cầu hôn nhưng chị không nhận lời ai. Thương chị, tôi sốt sắng đi tìm cho chị một ý trung nhân. Tìm được rồi mà chị vẫn lắc. Quanh đuôi mắt chị đã xuất hiện những nếp nhăn, nụ cười hiếm hoi và không còn rạng rỡ như ngày tôi tốt nghiệp nữa. Tôi xót xa cho chị. Tuổi con gái rồi sẽ trôi qua, biết ai là người níu giữ ?
Chị bảo: Coi như chị đã yên phận, chỉ mong em sớm trọn bề gia thất, thế là chị trọn đạo với mẹ cha, trọn nghĩa với em. Chị không còn ân hận gì nữa!
Nghe chị nói, nước mắt tôi chảy dài như một đứa trẻ. Tôi ôm lấy chị mà khóc. Chị cốc vào đầu tôi: Còn bé lắm sao mà khóc vậy? Nói thế nhưng chị cũng không cầm được nước mắt. Chị không chỉ là chị mà còn là mẹ, là cha của tôi. Thương chị, tôi chỉ còn cách làm theo những lời chị chỉ dạy cho chị yên lòng. Rồi tôi lấy vợ và ở nhà tập thể để tránh cho chị những xúc cảm đau lòng.
Đêm tân hôn của tôi, chị sang nhà hàng xóm ngủ nhờ. Sáng hôm sau đôi mắt chị thâm quầng... Tuy ở nhà tập thể nhưng hàng ngày chúng tôi vẫn ghé về thăm chị. Lúc vợ tôi sắp sinh con, chị đón em dâu về nhà chăm sóc, lo toan như một bà mẹ thực thụ.
Anh Lê bỏ làng ra đi mang theo nỗi nhớ nhung quặn thắt của chị. Anh thường xuyên gửi thư về thăm, động viên chị. Anh kể chuyện làm ăn, mong sao kiếm được thật nhiều tiền để một ngày nào đó về rước chị tôi đi. Có lần anh gửi cho chị cả một cành san hô đỏ do chính tay anh gỡ từ một hòn đảo ở rất xa trong chuyến theo tàu của Công ty đi thu mua hải sản. Anh không bao giờ ghi địa chỉ để không ai biết nơi ở của anh. Bẵng đi một thời gian khá dài, có tin đồn về làng là anh đã lấy vợ - một người phụ nữ miền biển. Chị tôi lặng lẽ thở dài...
* * * *
- Thế anh ấy nói gì với chị?
- Anh ấy bảo anh ấy không có hạnh phúc!
Rồi chị kể cho tôi nghe: Vợ anh không xinh nhưng cần cù, chất phác. Họ có 2 đứa con nhưng tình yêu không đến như anh mường tượng lúc cần có một mái ấm gia đình. Sống với nhau một thời gian, vợ anh đề nghị ly hôn nhưng anh thương các con, vả lại cũng thương người đàn bà đã hết lòng vì chồng, vì con nên không đành lòng nhìn mẹ con cô ấy ra đi. Hôm qua, sau hơn mười năm xa quê, anh ấy trở về với chị. Chị bảo anh đi đi, chị không có quyền làm khổ người phụ nữ ấy, cũng như ngày xưa chị không có quyền làm khổ em. Anh ấy đã khóc mà rằng mười năm qua không lúc nào anh quên được chị. Anh lấy vợ vì ân nghĩa. Những lần ở bên cô ấy, anh lại bị hình bóng chị ám ảnh. Mỗi lần nhắm mắt lại là đôi mắt ngày chia tay của chị hiện về nhức nhối, day dứt tâm can cho đến khi anh ngủ thiếp đi.
Biết chị vẫn ở vậy nên anh ấy tìm về. Đêm qua bọn chị đã thức trắng cùng nhau khóc, cùng nhau lục tìm những kỷ niệm năm nào. Càng nhớ lại những tháng ngày xưa cũ, chị càng thương anh hơn. Ngày ấy chị đã không dám vượt lên số phận để đến với anh thì đêm nay chị sẽ vượt qua để được trở lại với chính mình. Chị đã nghĩ như thế và chị mong mỏi có một đứa con - kỷ vật thiêng liêng của chính anh chứ không chỉ đơn giản là cành san hô kia. Nhưng chị không có ý định ràng buộc cuộc đời anh ấy. Anh phải trở về với bổn phận của mình. Chị tự lo liệu được cho mình. Hơn thế, chị còn có các em nữa...
Nói đến đây, chị tôi nghẹn ngào, dù cố tỏ ra cứng rắn nhưng đôi mắt chị vẫn ầng ậc nước.
- Sẽ không còn cơ hội cho chị làm lại...nên chị... .
Tôi lại gần ôm lấy bờ vai đang run lên từng hồi của chị. Lúc này chị nhỏ bé vô cùng, cần chở che vô cùng. Người chị đã cam chịu hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình cho tôi. Tấm lòng chị bao la biết nhường nào. Thời con gái đẹp đẽ nhất chị đã dành cả cho tôi mà không hề suy tính cho riêng mình. Vượt lên tất cả là tình yêu thương đứa em mồ côi, chị đã thay mẹ thức suốt đêm may vá, làm lụng để mong cho tôi được bằng bạn, bằng bè. Uớc mong nhỏ nhoi ấy của chị lẽ ra phải được thực hiện từ lâu rồi, nhưng tôi đã không kịp nhận ra.
Chị ngước lên nhìn vào mắt tôi: Anh ấy lại đi rồi. Bọn chị hẹn nhau khi nào chị về già anh ấy sẽ trở lại tìm chị. Anh bảo nếu chị sinh con, dù là trai hay gái cũng đặt tên nó là "Bạch" để ghi nhớ kỷ niệm của một đêm thức trắng bên nhau...
Không giống với mọi lần, trong ánh chiều nhập nhoạng, tranh tối tranh sáng của hoàng hôn, tôi thấy chị mạnh mẽ khác thường. Tôi có cảm giác như chị trẻ hẳn ra. Đôi mắt chị lấp lánh những tia sáng đầy hy vọng. Môi chị nở nụ cười mãn nguyện. Tôi ôm chầm lấy chị, hai hàng nước mắt chị rơi xuống vai tôi. Tôi hiểu đó là giọt nước mắt của một đời chị lặn lội kiếm tìm hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy thật mong manh, thật muộn mằn... Nâng đôi bàn tay mảnh khảnh của chị áp vào má mình, lắng nghe những vết chai sần cọ xát như muốn chia sẻ niềm hạnh phúc ấy cho tôi.
Sau một đêm trắng trinh nguyên chị tôi đã bước qua ranh giới của đời người con gái để trở thành một người đàn bà. Chị đã yêu và được yêu!
Ngoài kia, trăng non đầu tháng đã lấp ló, nhô mình lên khỏi luỹ tre làng. Tiếng người mẹ trẻ nhà bên giục con vào học bài, hoà cùng nỗi lòng thầm kín của chị tạo nên bản tình ca hân hoan, ngây ngất. Cơn gió đầu mùa hạ bất chợt ùa về, lật những tờ lịch trên tường rơi vội vã./.
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (54) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | November 18, 2011,20:47
Vũ Kim Liên
TRÒ CHƠI TẠO HÓA
Đã hết nước mắt
Bởi trò chơi ú tim
Đã cay đắng đến tận cùng
Bởi người bạc bội
Đã hết thời bủa lưới giăng câu
Người đàn ông trở về
Nhẹ bẫng
Như chưa từng đa đoan
Chưa từng mắc nợ
Ái tình và tiền bạc
Nước mắt và nụ cười…
Thanh thản xuôi dòng thời gian
ở phía kia người đàn bà
Trầy trật vật mình quẫy đạp
Trong cái hữu hạn của cuộc đời
Xòe bàn tay đếm ngược
Mỗi con số một nỗi đau
Bầm giập
Phía sau người đàn ông
Còn một con thuyền
Phía trước người đàn bà
Là vực sâu thăm thẳm
Nghiệt ngã thay trò chơi tạo hóa!?
18/11/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (51) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | November 15, 2011,15:31
Vũ Kim Liên
VỀ QUÊ
“Về quê ăn quả sim đồi”*
Bâng khuâng con nhớ một thời chưa xa
Lưng gầy mẹ gánh ngày qua
Nắng mưa thập thõm đường xa một mình
Quê nghèo mà dạ chung chinh
Vần thơ con gửi nghĩa tình tri âm
Mẹ đi con nhớ âm thầm
Tháng năm mẹ với lụi lầm gió mưa
Thương con biết mấy cho vừa
Con đà khôn lớn vẫn chưa bằng người
Với mẹ con vẫn chíp còi
Vẫn cần chăm chút như hồi ấu thơ
Con đi qua những dại khờ
Mẹ lo con vướng lơ ngơ tình đời
Bây giờ tóc bạc da mồi
Chỉ mong con được như người vậy thôi
Về quê bồng cháu mẹ cười
Trái cau thơm đợi tay người bổ ra
Lá trầu đượm vị vôi già
Vườn xanh hoa nắng bao la quê nghèo!
VT, hai tháng sau ngày mẹ về quê
15/11/2011
VKL
* Ý thơ Trịnh Anh Vinh.
Đường dẫn cố định | góp ý (33) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | November 07, 2011,20:36
Vũ Kim Liên
CON MƯỜI TÁM TUỔI
Cho con trai lớn Thanh Tùng.
Con mười tám tuổi xa nhà
Bàn chân con bước nẻo xa một mình
Thương con mẹ cố lặng thinh
Giấu đi nước mắt cứ thình lình rơi
Con đi về phía mặt trời
Khát khao ánh nắng hồng tươi ngập tràn
Đời người muôn dặm quan san
Thẳng lưng con bước gian nan ngẩng đầu
Chí trai rèn giũa bền lâu
Vững tâm con nhé mẹ cầu bình an
Thông minh vốn lộc trời ban
Đức năng con nhớ chớ màng lợi danh
Xa hoa phù phiếm mong manh
Căn cơ chăm chỉ trưởng thành mới nên
Lời này con nhé đừng quên
Giữ mình trong sạch mới nên thân mình
Anh em bè bạn chân tình
Bên nhau đùm bọc yêu tin chan hòa
Ngã rồi hãy biết tự xoa
Chân mình đứng vững mới là thân trai
Nào con, thẳng hướng tương lai
Hãy tin phía trước ban mai rực hồng
Con mười tám tuổi sáng trong
Đường xa con nhớ vững lòng nghe con!
Kỷ niệm ngày con trai bắt đầu khởi nghiệp – sáng 7/11/2011.
Nhớ con: 20h21’, 7/11/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (70) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | November 05, 2011,23:02
THƯ GỬI MỘT NGƯỜI
Vài lời cho riêng anh
Người bạn đường đỏng đảnh
Em vốn hay mộng mị
Mơ mòng chuyện văn chương
Đời khi mơ khi thực
Em lúc khóc lúc cười
Nửa đêm ngồi ôm gối
Mắt hướng về xa xăm
Lòng rối những ruột tằm
Mong trời mau mau sáng
Em cất đi giấc mộng
Bước vào ngày chân phương
Những câu chuyện dọc đường
Những con người em gặp
Thấy một lần là nhớ
Nghe một lần là quen
Lắm lúc muốn quên đi
Mà cái đầu không thể
Nhiều khi em lại ước
Đừng nhớ gì kẻo đau
Nhưng mà có được đâu
Văn chương là bể khổ
Song cũng là niềm vui
Cánh đồng chữ bao la
Không cày sao quen lối
Đừng trách em người hỡi
Phận số đã an bài
Em là người mắc nợ
Bút nghiên trọn kiếp này./.
Vũ Kim Liên
Đường dẫn cố định | góp ý (32) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | October 31, 2011,16:28
Vũ Kim Liên
CHÔNG CHÊNH
(Cho23765)
Chông chênh quá trời ơi chông chênh quá
Mưa cứ rơi và gió thổi ầm ào
Em lặng lẽ thu mình vào bóng tối
Nghe tim mình quặn thắt một niềm yêu
Người đã xa em trong một buổi chiều
Cùng những yêu tin ngày xưa trao gửi
Bỏ lại nơi đây buồn đau khắc khoải
Chồng chất vai gầy gánh những đa đoan
Vẫn biết anh không được vẹn toàn
Trái tim nhỏ đã một lần rỉ máu
“Được em yêu là đời anh hạnh phúc…”
Lời ấy bây giờ cất cánh bay đi…
Em lang thang nhưng không biết tìm gì
Trong bóng tối của xế chiều nhập nhoạng
Chỉ thấy lòng mình chông chênh hoang vắng
Cất tiếng gọi hoài không một ai thưa.
Viết trong lúc buồn.
5/10/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (41) | Trackbacks (0)
Văn xuôi | vukimlien | October 26, 2011,08:06
NƯỚC MẮT PHẬN NGƯỜI
Truyện ngắn của Vũ Kim Liên
Nhìn theo chiếc xe máy vút ra cổng, bà Ban buông thõng một câu như nói với chính mình: - Đồ mắt xanh mỏ đỏ! Vừa nói bà vừa cầm cây chổi cọ, đập phành phạch vào cánh cổng sắt màu ghi như xua đuổi tà khí vừa phun ra từ chiếc xe lúc nãy.
Sáng nào cũng vậy, khi chiếc xe Viva Suruki lừ lừ tiến ra khỏi cổng thì bà, nếu không ngồi bệt trên hè thì cũng đứng ở cạnh sân giếng – sẵn sàng buông ra những lời như thế, bắt đầu cho một ngày mới. Dường như đã thành thói quen, nếu không nói những lời đại loại như vậy thì bà Ban không làm nổi việc gì trong ngày. Và, cũng thành thói quen, cô con dâu cả của bà Ban điềm nhiên lái xe chở thằng con đi học và sau đó đến cơ quan làm việc. Cô điềm nhiên đón nhận mấy từ “mắt xanh mỏ đỏ” như cuộc sống vốn phải có nó, không có nó thì không thành cuộc sống vậy.
* * *
…Bà Ban sinh hạ được bốn người con, ba trai, một gái. Người nào người nấy đã có gia đình riêng, có cuộc sống riêng. Bà Ban ở với anh con út đã ngoài ba mươi tuổi. Loan về làm dâu bà Ban mười chín năm, nhưng cô mới chỉ có 6 năm ở gần bà. Trước đó vợ chồng cô đi công tác xa, họ có túp lều con con ở huyện. Sau đó, do nhiều cố gắng nỗ lực vượt lên hoàn cảnh để phấn đấu trở thành những cán bộ có năng lực, họ đều được thuyên chuyển về các cơ quan tỉnh làm việc. Những năm tháng khó khăn đó, căn phòng tập thể 24m2 là nơi gia đình Loan đoàn tụ quây quần sau mỗi ngày bận bịu với công việc xã hội. Khi nhà tập thể phải dỡ bỏ để lấy đất cắm cho các hộ gia đình cán bộ, vợ chồng Loan dọn về ở nhờ nhà chồng. Căn nhà cấp bốn ba gian hai buồng xây bằng gạch mộc từ những năm đầu của thập niên tám mươi của thế kỷ trước chùng xuống bởi sức nặng của một bà mẹ già, hai cặp vợ chồng và bốn đứa cháu. Vợ chồng Loan là người nhà nước, có công việc ổn định, thu nhập không cao nhưng đều đặn, tháng tháng lĩnh lương. Vợ chồng chú em làm ngoài, thu nhập bập bùng theo sản phẩm và năng lực. Loan biết vậy nên cố gắng chi tiêu hợp lý, tránh những xáo trộn trong gia đình. Cô kiệm lời, chịu khó làm những việc vặt trong nhà. Tuy nhiên, cô chẳng bao giờ cầm đôi quang gánh đi ra đồng cấy lúa hay đổ phân, cào cỏ hay cuốc góc vì bố mẹ Loan là công nhân, từ bé cô đã ăn hạt gạo tiêu chuẩn nhà nước trong thời bao cấp mà không biết đến ruộng đồng, cấy gặt là gì…Ngày mùa, cả nhà bận bịu ra đồng, Loan lại thoa phấn, kẻ môi, quần bò, áo phông lên đường đi làm báo. Cô chỉ có thể tranh thủ đi chợ, vào bếp nấu giúp vợ chồng chú em bữa ăn, ru rín, tắm rửa cho những đứa bé và đuổi gà, trông sân thóc, thi thoảng cầm cây sào gảy rơm…
* * *
Chị em dâu khác máu tanh lòng, lại không cùng hoàn cảnh sống, cô em ngấm nguýt: Sao mà trắng da dài tóc, sao mà áo áo quần quần nhiều đến vậy! Loan không nhìn nhưng biết hết, kinh nghiệm làm báo bao năm cho cô thấy những trớ trêu bắt đầu nảy sinh dưới mái nhà này…
Ở cơ quan, Loan là người có hoàn cảnh khó khăn đứng vào loại nhất nhì. Tuy thế, nhưng cô lại luôn luôn nỗ lực, cố gắng vượt qua hoàn cảnh để trở thành một trong những người có chuyên môn vững, được đánh giá là người có năng lực và bản lĩnh. Giỏi nghề mà không tự phụ, Loan được mọi người yêu mến và nhất trí bình xét, để nghị thành phố cấp cho cô bảy mươi mét vuông đất làm nhà ở.
Bà Ban khi ấy xởi lời khoe với mấy bác hàng xóm cùng khu tập thể với cô con dâu:
- Cháu nó là con trưởng đấy các bác ạ. Em bảo các cháu về em cho hai trăm mét đất mà làm nhà nhưng chúng nó bảo thích ở tập thể với các bác cho vui!
Mấy chị lớn tuổi nghe vậy, cười cười bảo Loan:
- Cái cô này đúng là dở hơi, mẹ chồng cho hẳn mấy trăm mét đất thì không về lại cứ thích chui rúc trong cái phòng bé bằng cái nắm tay!
Có người còn khuyên cô: - Có bà mẹ chồng tốt thế sao không về ở cùng mà kiếm lấy mấy trăm mét, chả ở thì sau này bán đi cũng khối tiền tiêu…
Lời qua, tiếng lại, suýt nữa Loan không được xét cấp đất vì…hai trăm mét mà bà mẹ chồng mau mắn trình làng trong khu tập thể.
* * *
…Về nhà chồng được nửa năm, chật chội, bí bức nhưng Loan không kêu ca, phàn nàn. Có đất rồi, Loan bàn với chồng tìm cách vay mượn chỗ nọ chỗ kia, chắt chiu làm lấy gian nhà gian cửa cho con cái có chỗ ở, đỡ phiền hà gia đình chồng. Dương chép miệng nói với vợ:
- Đang ở đây với bà thì làm nhà ngay trong vườn cho tiện vận chuyển vật liệu, về dưới tập thể lối nhỏ không có đường xe vào làm sao làm nhà được?
Loan vốn tin chồng nên đồng ý. Ngày khởi công, đào móng đã đến. Tốp thợ giác móng đến nhìn miếng đất, lắc đầu ngao ngán. Đã đất ao lại ngắn tũn thế này thì làm nhà thế nào được? Dương nói với mẹ cho dỡ bỏ chuồng bò để kéo dài phần thân nhà, nếu không thì không làm nổi. Bà Ban tay cắp đứa cháu nội con chú út, tay chống nạnh ở đầu giếng:
-Tưởng chúng mày giàu có xây nhà xây cửa ở đâu chứ vẫn phải rúc đầu về làm ở nhà tao à?
- Mẹ bảo cho chúng con chỗ này, bảo chúng con làm nhà thì chúng con mới làm chứ?
- Thì tao cho bấy nhiêu, từ đây đến đây, sao còn đòi thêm?
Vừa nói, bà vừa cầm cây cời bếp vạch lên nền đất, chỉ địa giới cho con làm nhà. Thấy vậy, chú em út lên tiếng:
- Bà cho thế thì làm thế nào được mà làm?
Nói xong, chú cầm luôn con dao tự tay tháo dỡ cái chuồng bò. Nhìn những tấm lá cọ rơi từ trên nóc chuồng bò xuống, bà Ban giãy nảy như đỉa phải vôi:
- Giời ơi là giời, con ơi là con…Đấy, chúng mày có tiền thì xây năm tầng, mười tầng lên mà ở, thích thì phá nốt cái bếp của bà đi mà xây với chả dựng…
Dương ngao ngán phi con dao cắm phập vào thân cây chuối hột, ngửa mặt nhìn trời thở đánh sượt một cái!
* * *
Cuối cùng thì căn nhà cũng được dựng lên trên nền ao cũ, trông nó như cái chuồng chim bồ câu vì thiếu tiền đổ mái, phải lợp bằng Phiblo xi măng. Nhưng, dù sao thì đó cũng là thành quả mồ hôi nước mắt bấy lâu của mình, Loan vui lắm. Cô dọn về nhà mới, không quên cùng chồng lên mời bà nội đến ở. Bà Ban không lên ở với lý do ở nhà cũ quen rồi, bà bảo bà ăn cây nào bà rào cây nấy…
Loan không cố nài nỉ.
Hôm về nhà mới, Loan làm dăm mâm cơm mời cánh thợ và mấy anh, chị em thân thiết trong cơ quan đến dự, gọi là mừng cho vợ chồng cô. Cũng chẳng nhiều nhặn gì, Loan cùng các chị trong ban đi chợ, mua thức ăn rồi lại cùng chị em vào bếp nấu nướng. Do không quen nấu bếp trấu, mấy chị em nhóm mãi không được, khói cay cả mắt, người nào người nấy mặt mũi nhọ nhem. Chừng như không chịu nổi, bà Ban liền cắp đứa bé trên tay, chạy xuống bếp. Vừa cầm cây cời cời tro, bà vừa than vãn:
- Tôi cứ tưởng vợ chồng nó giàu có thì mời các bác ra khách sạn ăn cỗ chứ vẫn phải chui về đây nấu ở cái bếp gio này nhà tôi cơ đấy!
Mấy chị em nhìn nhau, chẳng ai nói câu nào. Riêng Loan, mắt cô đỏ hoe, mòng mọng…Bà mẹ đẻ Loan cắm cúi một mình rửa cả mấy thúng bát đĩa mà chẳng một đứa em chồng nào chạy lại giúp bà hay anh, chị một việc dù nhỏ. Mấy cô cậu rủ nhau đi ăn sáng, đến bữa ngồi vào mâm như khách và trước khi rời khỏi mâm cũng tặng chị dâu một phong bì, gọi là mừng cho anh, chị!
Không ở cùng nhà nhưng vẫn trong cùng một mảnh vườn, đi cùng một ngõ.
Ngôi nhà là tâm điểm dồn nén mọi bực bội chất chứa trong lòng bà mẹ chồng Loan. Cứ như nó là cái nhọt mọc ra không đúng chỗ vậy! Nó là thứ để bà nhăn nhó, quăng quật hàng ngày…
Nỗi ấm ức trong lòng bà Ban không những không giảm mà ngược lại càng tăng lên theo ngày tháng. Hàng ngày bà lên chùa, ra đồng, đến nhà bà con…đâu đâu người ta cũng thấy bà lôi cô con dâu cả ra kể tội: Nào là hai vợ chồng nó giả nghèo giả khổ, cứ bảo không có tiền mà xây cái nhà to thế; nào là nhà bà vô phúc, trong bốn người con thì chỉ có mỗi chúng nó được đi làm việc nhà nước, sáng sáng buông chân trên giường xuống đất đã có tiền nằm sẵn trong dép rồi; nào là nó ở nhà thì thôi chứ cứ ra khỏi cổng là xanh xanh đỏ đỏ, tóc nọ tóc kia, quần là áo lượt, truyền với chả hình, có mà truyền…sau lưng chồng thì có! .v.v và .v.v. Dường như kể tội cô con dâu chưa hả, thỉnh thoảng bà lại kiếm cớ gì đó để chống nạnh dạy cho Loan bài học dài cả mấy tiếng đồng hồ, đến nỗi hàng xóm đi qua phải bước thật nhanh để những “bài học ngôn ngữ” ấy không kịp lọt vào tai họ. Một hôm bà quét rác, vun cả đống lá vào góc đặt đường ống dẫn nước lên xuống của căn nhà mà…đốt một cách say sưa! Hai ống nhựa to đùng là thế bỗng chốc bị đốt cháy quăn queo, đùn lại thành cục và dĩ nhiên nó đã không làm tròn nhiệm vụ của một đường ống dẫn!
…Hồi ấy, Loan được cơ quan giao đảm trách làm chương trình truyền hình công đoàn. Để làm được một chương trình, cô không thể làm việc đơn lẻ mà phải cộng tác cùng với các cộng sự của mình, trong đó hầu hết là nam giới. Thỉnh thoảng bà Ban lại nhìn thấy Loan ngồi sau xe máy hoặc ô tô của ai đó cùng với chiếc túi to uỵch. Nét mặt hoan hỉ. Chả mấy khi bà thấy cô buồn. Những chương trình truyền hình do Loan thực hiện càng có tiếng vang thì càng như cái gai cắn cấu trong lòng bà. Ý thức được căn nguyên cơ sự, Loan hết sức chú ý trong giao tiếp, cô tự mình làm lấy công việc mà phải là những phóng viên nam có sức khoẻ, có năng lực mới đảm nhiệm được, đó là cầm máy quay phim. Và, từ khi tự mình vác chiếc máy quay phim cả chục ký trên vai, Loan thôi không ngồi sau xe máy của các nam đồng nghiệp nữa. Cô được thăng chức, lòng bà Ban như có lửa đốt.
Năm tháng trôi qua, Loan vẫn chịu khó, chắt chiu như ngày nào. Tháng tháng lĩnh lương, cô mang về biếu bà nội một ít còn lại tằn tiền chi tiêu để có tiền trả nợ xây nhà. Từ ngày chồng cô chuyển công tác đi xa, một nách hai đứa con đang tuổi ăn, tuổi học, Loan dường như không còn thời gian để chăm sóc chính bản thân mình. Sức khoẻ cô kém đi trông thấy. Việc vặt ở nhà nội, cô cũng không giúp đỡ được bao nhiêu. Ngày tết ba mẹ con Loan lủi thủi trong căn nhà rộng vắng hơi chồng, vắng cả những lời thăm hỏi của gia đình anh. Bao nhiêu cái tết đến là bấy nhiêu lần nhà bà Ban đỏ lửa nấu bánh chưng, còn bếp nhà Loan thì lạnh tanh bởi năm nào vợ chồng cô cũng phải đi làm đến tận ngày tất niên mới được nghỉ. Giờ anh đi xa, ngày tết lại càng tẻ nhạt, lạnh vắng. Ấy thế nhưng, cũng bấy nhiêu cái tết, mẹ chồng cô không hề cấu ra một nửa cái bánh để mang cho cháu nội gọi là lót tay con trẻ. Hàng xóm thấy vậy, gọi tụi trẻ sang cho chiếc bánh thì bà tay vỗ đèn đẹt vào mông, miệng chu chéo:
- Nhà mày nghèo đến nỗi không nấu nổi nồi bánh cho con mà phải cho nó đi ăn xin hay sao?
Miệng nói, mắt thì ngấm nguýt chính những người hàng xóm vừa đưa quà cho cháu bà làm người ta e ngại. Nhưng, chẳng ai muốn dây với bà. Họ giả điếc cho qua mọi chuyện cũng là để cho mẹ con Loan được ăn cái tết vui vẻ! Rồi đến những lần nhà bà có giỗ, nào là giỗ ông, bà nội, ngoại, cô, dì, chú, bác, anh em…dễ đến cả chục cái giỗ trong năm, các con cháu bà tề tựu gần như đông đủ, chỉ thiếu ba mẹ con Loan bởi chẳng ai bảo câu nào, hầu như họ đã quên sự tồn tại của ba mẹ con cô ngay bên cạnh họ. Trên nhà bà, những tiếng dô dô ồ ạt cất lên, tiếng chén bát xô vào nhau lách cách, tiếng mời nhau hỉ hả. Còn dưới nhà Loan, mọi việc vẫn cứ lặng lẽ trôi qua. Thường thì đến cuối bữa, cuối ngày, bà Ban mới thu dọn, véo cho hai thằng cháu nắm xôi mà khách khứa nhà bà ăn dở, đôi ba miếng thịt mà nếu là gà thì nhất định phải là miếng sống lưng và cái cổ, còn nếu là lợn thì sẽ là miếng mỡ bụng hoặc chân giò…Bà bảo, đấy là bà để phần cho các cháu kẻo phải tội! Ấy thế nhưng, khi có mặt chồng Loan ở nhà, hơn thế lại rơi đúng vào ngày có giỗ thì bà Ban kiểu gì cũng chạy sang nhà con dâu xởi lởi, tươi tỉnh lôi kéo các cháu lên ăn cỗ với bà!
Nhiều lần Loan bị ốm phải đi nằm viện dài ngày, thậm chí có lần cô phải làm phẫu thuật cấp cứu ngay khi vừa nhập viện nhưng chưa một lần nào bà Ban đến thăm, cũng không gửi cho cô một lời an ủi. Đã thế, khi cô trở về, bà đón ngõ nhiếc móc bằng đủ các ngôn từ bởi nhìn thấy người dìu cô không ai khác lại là chính mẹ đẻ của Loan. Các con của Loan cũng vậy, chúng khoẻ mạnh hay đau ốm cũng một mình cô lo liệu, bà dường như là người xa lạ với chúng. Có lần đi đón con về muộn, bị quáng đèn xe, hai mẹ con lao thẳng xuống ao. May sao có người hàng xóm nghe tiếng kêu cứu của cô mà chạy tới lôi được thằng nhỏ lên khỏi mặt nước và cùng Loan mò, vớt, kéo đẩy mãi mới đưa được chiếc xe máy lên bờ. Gần tết trời mưa rét, bùn đất bê bết từ đầu tới chân, mẹ con kéo nước giếng trong sân nhà bà dội rửa cho nhau mà bà nội và chú thím không một ai chạy ra xem xét, hỏi han hay động viên dù chỉ một lời. Cửa nhà vẫn mở to, các em chồng Loan vẫn vô tư nô đùa cùng con trẻ trong nhà coi như không hề có chuyện gì xảy ra. Quá tủi thân, Loan gọi điện cho chồng kể lể. Chả biết Dương gọi về nói với mẹ những gì vào lúc 9h đêm ấy, chỉ biết, ngay sáng sớm hôm sau, nhìn thấy Loan ra mở cửa, bà Ban đã tức tốc chạy từ trong nhà ra cửa nhà cô mà đay nghiến:
- Này, con Loan kia, tối qua mày đi đứng, ngã nghiếc thế nào mà mày gọi cho chồng mày để nó mắng tao? Tao nằm trong nhà, biết đâu mẹ con mày dội nước ngoài giếng mà mày bảo với nó là tao không quan tâm gì đến mẹ con nhà mày?
- Mẹ à, mẹ con con bị ngã đau lắm. Mẹ và các em không ai đoái hoài đến thì thôi, đừng mắng nhiếc chúng con nữa có được không?
…Những lần như thế, nước mắt cô chảy ngược vào trong, đau đến tận cùng tim gan!
Mặc dù như vậy nhưng cô vẫn không để lộ nỗi buồn ra bên ngoài. Mọi buồn khổ, héo hon đều ghìm sâu trong lòng, cô không muốn thổ lộ và cũng không biết thổ lộ cùng ai, nhất là với những chị em trong gia đình chồng. Lúc đầu nghe chị em to nhỏ xì xào, Loan bực mình lắm. Nhưng nghĩ mình làm chị, lại ăn học đàng hoàng nên nín lặng coi như không nghe tiếng. Lắm khi đến nhà họ hàng cô cũng lại được nghe những điều nọ tiếng kia về mình nào là không chăm sóc mẹ chồng, không quan tâm đến các em…Loan buồn vô cùng. Nỗi buồn ngậm nhấm tâm can cô nồng cay hơn ớt tẻ! Gần nhà Loan có ngôi chùa làng khá to, lúc rảnh, cô hay đến đó ngồi nghe nhà chùa thỉnh kinh, cầu an. Nhà chùa khuyên cô nên nín nhịn, bỏ qua mọi chuyện để cái tâm thanh thản. Họ bảo cô nên lấy chữ Nhẫn làm đầu. Xóm làng cũng khuyên cô như vậy. Họ nói họ sống với bà Ban gần cả cuộc đời, họ hiểu bà hơn ai hết. Nếu không chịu được sự ích kỷ và bảo thủ đến kỳ quái của bà thì mẹ con cô chỉ còn cách rời đi nơi khác. Và, thế là Loan lại tiếp tục nhẫn nhịn. Vẫn ngày ngày vui vẻ đến cơ quan, làm hết trách nhiệm và khả năng của mình. Vẫn lặng lẽ làm tròn bổn phận với gia đình Dương…
Ban ngày là vậy nhưng ban đêm, Loan thường ôm con vào lòng mà rơi nước mắt. Thương con phải cùng mình sống trong cảnh ghẻ lạnh của nhà chồng, cô những muốn phá tan tất cả để làm lại. Có lần thằng bé thấy mẹ khóc liền hỏi: Mẹ ơi sao bà nội hay mắng mẹ thế? Loan ghì xiết đứa con vào lòng, nước mắt tuôn đầm đìa. Sự ngây thơ của con xua đi những cay đắng trong lòng Loan. Cô lặng lẽ chấp nhận hoàn cảnh chỉ với một mong ước cho các con một mái ấm yên bình.
Ngược lại với Loan, Dương sống đơn giản và thô mộc. Những năm ở gần, anh vốn không mấy quan tâm đến việc cửa nhà thì nay cũng vậy. Lắm lúc ấm ức, Loan gọi điện trò chuyện với chồng thì Dương chỉ ậm ờ được vài câu rồi thôi. Những việc lẽ ra đàn ông phải làm thì Dương hầu như bỏ qua không quan tâm đến. Tâm tư của Loan ra sao, Dương cũng không cần nắm bắt. Anh lầm lỳ đi bên cuộc đời cô theo cách của riêng mình…
Mỗi ngày, trước khi ra khỏi nhà, Loan đều đứng trước gương. Cô nhìn mình từ đầu đến chân rồi từ tốn trang điểm. Dù thế nào chăng nữa, Loan nghĩ, cô cũng không thể để mình xấu đi trước con mắt của các con. Trước công chúng, cô không thể là người phụ nữ nhếch nhác, bụi bặm. Chỉn chu, thanh cảnh và lịch sự đó là nguyên tắc khi cô bước chân ra khỏi nhà để hoà mình vào xã hội.
* * *
…Không biết từ lúc nào, Loan quen với những lời bóng gió của mẹ chồng. Hôm nào không nghe thấy tiếng bà Ban “chào buổi sáng” cô cảm thấy nhơ nhớ như thiêu thiếu một cái gì đó đã thành thâm căn cố đế, đã vô tình thuộc về mình. Loan mặc nhiên coi đó là “tài sản” riêng. Thiếu nó như thiếu nguồn dưỡng khí cần thiết trong không gian của cô.
…Chỉ khổ thân cho những cái chổi, chẳng mấy hôm mà chúng không bị đập chàn chạt vào thành giếng, vào cột cổng, vào bất cứ cái gì mà bà Ban đứng gần…đến nỗi chúng nhanh xác xơ trông thấy.
Chiếc xe Suruki vẫn ra khỏi ngõ đúng giờ.
Thằng cu con áo quần tề chỉnh, tươi tắn đến trường.
Loan vẫn luôn má thắm môi hồng cho một ngày mới!
Việt Trì, 01/8/2011
Đường dẫn cố định | góp ý (40) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | October 21, 2011,23:26
Vũ Kim Liên
CHO MỘT NGƯỜI ĐI
Biết là người sẽ đi xa
Chiều thu ngõ nhỏ tôi qua tiễn người
Bóng ngày chập choạng chơi vơi
Mắt buồn đẫm lệ sương rơi nhạt nhòa
Như con tàu sắp rời ga
Người đi khuất nẻo biết là về đâu
Chân trời mải miết bóng câu
Dặm dài nào biết nông sâu mà lần
Người đi kẻ ở tần ngần
Tay trong tay dạ muôn phần luyến thương
Chúc người mạnh bước lên đường
Đừng quên ngõ nhỏ quê hương đợi chờ
Tôi về nhặt chữ làm thơ
Thả vào bóng tối lơ ngơ… tặng người!
Việt Trì, 11h30’ ngày 16/10/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (58) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | October 17, 2011,18:46
Vũ Kim Liên
CHUYỆN BUỔI SÁNG
Có một con gà trống
Cất tiếng ò ó o…
Và một con gà mái
Vỗ cánh la váng trời:
“Này ông trống kia ơi
Tôi còn đang nhảy ổ
Chưa gì mà ông đã
Gọi người đến đây chơi!”
Gà trống ngó đầu cười
“Bà cứ việc dọn dẹp
Xong rồi thì cục ta
Sẽ có ngô phần bà!”
Nghe gà trống ba hoa
Gà mái còn phụng phịu
“Tôi vừa đau vừa rát
Mà sao ông vẫn đùa?”
Gà trống chạy búa xua
Cái mào xoay ngất ngưởng
Gà mái rối cả mắt
Quên cả đau trong chuồng
Mỗi buổi sáng mờ sương
Lại nghe gà dáo dác
Chúng làm nên bản nhạc
Rất là Num ber one !!!
VT, 14/10/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (66) | Trackbacks (0)
Thơ | vukimlien | October 12, 2011,19:42
Vũ Kim Liên
DẪU CHỈ LÀ NGỌN CỎ
(Gửi SOI)
Cám ơn anh đã cho em biết thế nào là nỗi đau, thế nào là sự đồng vọng, cùng những yêu thương, nhung nhớ, giận hờn…
Trái tim em, cái nắm cỏn con trong lồng ngực ấy cứ bật tung những nỗi niềm khắc khoải. Vì anh...
Ngày cười
Đêm khóc
Anh đã cho em biết thế nào là sự thật, dẫu đắng cay ngàn lần vẫn cứ là sự thật, dù rằng em không muốn tin…
Giống như mầm cỏ non kia, em hớn hở cựa mình đón ánh sáng tình yêu anh rọi tới. Rồi hớn hở reo ca, đời là những bông hồng tuyệt mỹ, nồng nàn hương khắp thế gian này…
Em đã sống những ngày như thế, để bây giờ tim thổn thức vì đau. Ngọn cỏ non kia không còn xanh nữa, nó run rẩy cựa mình nấp vào bóng tối, run rẩy khóc than, rấm rứt tủi hờn…
Câu hát triệu bông hồng không vượt nổi thời gian. Hụt hẫng. Em trở về đời thường như chưa từng biết tới, chưa từng đi, chưa từng tựa đầu vào ngực anh nghe con tim thì thầm lời yêu dấu…
Xin trả lại anh tình yêu em một thuở. Em trở lại là em như ngày xưa chân chất. Tình anh đã là cơn gió thoảng. Và em dẫu chỉ là ngọn cỏ, cũng sẽ vươn mình thẳng hướng trời xanh!
Viết trong những ngày áp thấp nhiệt đới
Việt Trì, 8/10/2011
VKL
Đường dẫn cố định | góp ý (65) | Trackbacks (0)